Chương 39: Tự chịu diệt vong (ngược nữ phụ) Giang Minh Nguyệt vừa dứt lời thì trong phòng liền trở nên yên tĩnh. Đợi hồi lâu cũng không đợi được câu trả lời của Tiêu Hồng Dữ, vì thế nàng ta ngẩng đầu, cẩn thận nhìn vẻ mặt của hắn. Lại thấy hắn đang nghiêng Chương 1: Hoa Tươi Trong Cổ Mộ. Ba năm sau sự kiện người ta khai quật được ngôi mộ cổ cùng hai chiếc quan tài chôn đôi của vị Hoàng Hậu bí ẩn, thành phố A lại đón nhận một sự kiện quan trọng. Ba năm trước sau khi qua kiểm chứng, người ta kết luận quan tài của vị "Vương phi nói, gần đây người không còn quản Vương phủ nữa, nếu ngươi muốn gặp Vương gia, thì đến tìm Hà tổng quản cầu xin đi." Như Hoạ liếc nhìn bốn phía xung quanh, nhanh chóng nhét một hà bao ngân lượng vào tay Dao Khê, sắc mặt như thường trở về chánh viện. Total Transtec 5 85W140 4L. Total Transtec 5 85W140 là loại dầu chịu áp cực áp cao, được thiết kế bôi trơn cho các bộ truyền động, hộp số, cầu xe, hộp số trung gian, cầu truyền động cuối với yêu cầu đặc tính kỹ thuật API GL-5. 445,000 Đ 496,000 Đ. Chương 28: Pháp y học vấn. Chương 29: Chưa thành hôn mà có thai là chuyện đáng xấu hổ. Chương 30: Thay thế Vương phi đi chúc thọ. Chương 31: Lại một kẻ sủng thiếp diệt thế. Chương 32: Tranh giành chỗ ngồi. Chương 33: Uống bát nước phần này thay vương gia đi. Chương 34: Bát Vương Gia Cầu Hưu Phi Chương 33: Thẳng thắn, bí mật của Giang thị Hình như hắn muốn đi tìm, nhìn thấy nàng thì mới thở phào nhẹ nhõm, vội nói: "Vương phi, Vương gia tỉnh lại rồi, đang tìm ngài đấy, ngài mau vào đi." jcEY7C. Chương 5 Chọc Ghẹo cao H Thẩm Sơ Vi cứng hết cả lưng, đôi tay nàng đỡ thành bồn tắm, run sợ trong lòng mà chờ Tiêu Hồng Dữ cắm vào một cách thô vậy, về chuyện phòng the, một năm trôi qua nhưng phu thê bọn họ vẫn không hợp cần nàng nghĩ đến Tiêu Hồng Dữ còn có nữ nhân khác thì liền cứng ngắc như khúc gỗ, không thể nào thả lỏng đường đường là Sở Vương, Tiêu Hồng Dữ đã gặp qua không biết bao nhiêu là nữ tử xinh đẹp ở trong được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn dù Vương phi của hắn là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận, vậy thì sao chứ, chỉ là một khúc gỗ thì có gì thú vị?Thẩm Sơ Vi đợi hồi lâu, đau đớn trong tưởng tượng vẫn chậm chạp không lại, trên lưng nàng lại bắt đầu ngưa đầu, nàng còn khó rất nhanh nàng đã biết. Là Tiêu Hồng Dữ, hắn dùng đầu lưỡi liếm sau lưng chút từng chút, một cách chậm giác này, phải hình dung thế nào đây?Hơi hơi ngứa, kích thích đến cực hạn. “Ư……”Thẩm Sơ Vi gả đến đây một năm, có điều chuyện phòng the khó khăn lắm mới làm mấy lần nên còn rất ngây nhanh, nàng đã không ngừng run rẩy dưới sự chọc ghẹo của Tiêu Hồng Dữ, tiếng rên rỉ cũng không thể kìm nén được mà bật ra từ đôi môi đỏ mọng.“A……”Tiêu Hồng Dữ cảm thấy nàng như vậy rất thú vị, rõ ràng trong lòng muốn từ chối nhưng cơ thể lại phản hắn không yêu nàng, nhưng không thể phủ nhận được rằng hắn rất yêu thích thân thể của nàng. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một đường cong của nàng đều hoàn mỹ không tì vết, bớt một chút thì gầy nhưng thêm vào lại thừa. Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Hồng Dữ hôn xuống xương cụt của nàng, xuống thêm chút nữa chính là hai cánh mông trắng như mông của nàng có một độ cong hoàn mỹ, chặt chẽ nhẵn nhụi, là tác phẩm đẹp nhất của trời xanh. Tiếp tục cúi đầu nữa cũng không tiện nên Tiêu Hồng Dữ đặt bàn tay to lên mà vuốt ve chầm chậm.“Vương gia……”Thẩm Sơ Vi sớm đã bị kích thích đến mềm nhũn, nếu không có đôi tay nắm chặt thành bồn thì sợ rằng đã trượt xuống xấu hổ bị bàn tay của Tiêu Hồng Dữ tùy ý trêu chọc, khuôn mặt nhỏ của nàng đã căng đến đỏ bừng.“Mông của Vương phi thật đẹp!”Tiêu Hồng Dữ vừa nói vừa tăng lực tay, một cái tay khác lại xuyên qua nách nàng, ấn lên trên bầu ngực của nàng.“Bầu ngực này cùng cánh mông này đúng là một đôi trời sinh, đều vừa trơn vừa mềm.”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi bị sờ đến nỗi giọng nói cũng mang theo vẻ quyến rũ, nàng mềm mại run rẩy nói “Đừng……”“Đừng như thế nào?”Tiêu Hồng Dữ mở năm ngón tay ra, kéo bông hoa đào nhỏ trên bầu ngực của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi bị hắn kéo và ma sát đến đau, trong thoáng chốc cũng đã quên mình muốn nói kia, không phải như kia chỉ cần Tiêu Hồng Dữ bước vào Toái Trúc Hiên đã sỉ nhục nàng, sau đó hắn thô bạo phát tiết xong liền rời giống đêm nay, có đủ rảnh rỗi thoải mái chơi đùa với khi vân vê viên ngọc của Thẩm Sơ Vi đến đỏ, bàn tay của Tiêu Hồng Dữ dần chuyển xuống dưới, vuốt ve vòng quanh giữa hai chân của tử mới vừa rồi còn mềm mại lập tức cứng ngắc, cả cơ thể đều tản ra ý muốn chống Hồng Dữ cong môi cười, dịu dàng nói sát bên tai nàng “Trước kia do bổn vương không biết thương hương tiếc ngọc, tối nay, bổn vương muôn dịu dàng với nàng.”Nói xong, quả nhiên nữ tử đang đưa lưng về phía hắn đã dần dần thả rằng hai chân vẫn kẹp chặt tay hắn nhưng cơ thể đã mềm mại hơn nữ nhân, quả nhiên rất dễ dỗ, dù có là đệ nhất mỹ nhân của Đại Dận cũng không phải ngoại mỉa mai trong đôi mắt phượng chợt lóe rồi biến mất, động tác dưới tay lại càng thêm dịu tay thon dài tách hai mép thịt của nàng ra, hắn vừa vuốt ve vừa cười khẽ “Lúc Vương phi tắm gội…… có rửa nơi này không?”“Vương gia……” Thẩm Sơ Vi không sợ hắn lạnh nhạt dè bỉu nhưng lại không biết phải đối mặt với sự dịu dàng của hắn như thế nào, giờ phút này nàng đã ngượng ngùng đến cực điểm, chỉ có thể lắc đầu lung tung.“Không rửa sao?” Tiêu Hồng Dữ nhẹ nhàng hỏi, sau đó cười nói “Vậy bổn vương phải tẩy rửa thật sạch giúp Vương phi rồi.”Lúc Thẩm Sơ Vi nhận ra muốn từ chối thì đã không còn kịp nữa rồi, hai ngón tay của Tiêu Hồng Dữ một mực tách mép thịt của nàng ra, ngón tay còn lại mò xuống lướt qua viên ngọc trai và miệng huyệt của nàng, kích thích nàng không ngừng run là dòng dõi của Thiên Hoàng, nhưng Tiêu Hồng Dữ đã tập võ từ nhỏ, lòng bàn tay và trên các ngón tay đều có một tầng vết chai mắt, hắn cũng không cần dùng chút sức lực nào cũng đủ khiến Thẩm Sơ Vi sung sướng không ngừng.“Vương phi thật là nhạy cảm.” Tiêu Hồng Dữ cười khẽ sau tai ngón tay của hắn chỉ vừa sờ đến cửa huyệt đã bị hút với vách trong khô khan lúc nãy thì bây giờ hoa huyệt của Thẩm Sơ Vi đã chảy róc rách, một mảng trắng vào cơ thể trắng như ngọc của nàng còn hưng phấn hơn vừa người toát lên một nét đẹp nhu mì tự nhiên, ngon miệng lại mê của Tiêu Hồng Dữ sâu thẳm, nàng đã động tình rồi thì hắn cũng không cần nhịn nữa, thích thú cầm thứ hùng dũng ở dưới thân, giã đúng vào thẳng cửa huyệt của nàng.“A……”Thẩm Sơ Vi run lên kịch liệt, vách thịt bên trong lập tức thít lại, bao chặt lấy thứ to lớn của Hồng Dữ bị nàng kẹp đến nỗi vừa sướng vừa đau, hắn xoa nắn đầu nhũ của nàng, khàn giọng nói “Vương phi thả lỏng một chút.”Đương nhiên Thẩm Sơ Vi biết mình thả lòng mới có thể dễ chịu, nhưng mà thứ kia của hắn to như vậy, cái chày này ở bên trong nàng như một cây sắt vậy, vô cùng căng, nàng hoàn toàn không biết phải điều khiển như thế thấy nàng đang bối rối nên Tiêu Hồng Dữ xoay đầu nàng, há miệng ngậm lấy đôi môi hồng của nàng. Chương 10 Lần Đầu Gặp Mặt, Nữ Phụ Ra TrậnNgày hôm sau tỉnh rượu, Thẩm Sơ Vi ấn ấn thái dương đang quay mòng mòng, hỏi Thu Lộ “Đêm qua sau khi ta uống say đã xảy ra chuyện gì vậy?”Trên người nàng đầy dấu vết xanh tím và cả cơ thể đều đau nhức, khiến nàng nhớ lại một chút ký ức về trận giao hoan kịch liệt đêm qua, còn những thứ khác thì có vẻ đã tan theo cơn say rượu. “Vương phi.” Trên mặt Thu Lộ mang theo chút ngượng ngùng nhưng còn vui mừng nhiều hơn, nàng cười nói “Đêm qua ngài ăn cơm với Vương gia xong thì ngài ấy liền kêu chúng ta lui xuống, ta canh giữ bên ngoài cùng những người khác nên cũng không biết trong phòng đã xảy ra chuyện gì, có điều……”“Có điều gì?” Trái tim Thẩm Sơ Vi đập được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nàng sẽ không say đến nỗi nói những lời không nên nói đâu nhỉ?“Có điều ban đêm, Vương gia muốn ba thùng nước.”“A.” Thẩm Sơ Vi thở dài một hơi, ngay sau đó, hai má ửng đỏ, hơi nóng không biết rằng nam nhân trong chuyện phòng the lại có dục vọng mãnh liệt như còn ở nhà mẹ, nàng cũng từng xem trộm một ít thoại bản, có điều lúc đó cũng không rõ ràng nên cái hiểu cái khi xuất giá thì có ma ma trong cung đến dạy, có điều nàng rất thẹn thùng về chuyện đó nên không dám nghe kỹ càng. Thì ra, chuyện này có kích thích lớn như vậy, có thể khiến mình sung sướng muốn ngượng ngùng xong thì trong lòng Thẩm Sơ Vi lại xuất hiện một nỗi xót xa. Tiêu Hồng Dữ hắn…… cũng từng làm chuyện thân mật như vậy với Minh Nguyệt cô nương kia sao?Hắn cũng từng ngậm lấy ngực của nàng ấy, dùng chỗ kia của hắn khiến nàng ấy vui thích sao?Tuy nói nam nhân ở Đại Dận tam thê tứ thiếp là bình thường, nhưng nàng đã thấy tổ phụ và tổ mẫu chung thủy với nhau, từng nghe Minh Đức Đế vứt bỏ tam cung lục viện vì Văn Chiêu Hoàng Sơ Vi cũng từng thầm mong nàng và Tiêu Hồng Dữ có thể có khác thực tế, đúng là cũng có khác không yêu nàng mà lại yêu người mặt của chủ tử nhà mình lộ ra vẻ buồn rầu, Thu Lộ không kìm được mà nói “Vương phi, bây giờ Vương gia đang ở thư phòng, ngài xem chúng ta có nên đưa ngài ấy một chút điểm tâm hay không?”Động tác đang uống trà của Thẩm Sơ Vi hơi dừng lại, trên mặt nàng xẹt qua một chút phức tạp, lắc đầu nói “Hắn đã ở thư phòng thì đương nhiên có công vụ phải làm, sao ta phải đi quấy rầy chứ?”Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn qua tối hôm qua, bây giờ nàng vẫn không biết phải đối mặt với tình huống ban đêm lưu luyến nồng ấp, ban ngày lại tôn trọng nhau như khách này như thế nào. Dù chuyện này đơn giản nhưng với nàng lại rất chữ hết buổi sáng, sau khi ăn trưa xong thì Thẩm Sơ Vi thấy trong bụng có cảm giác khó tiêu nên đi dạo trong chuyện lần trước thì nàng không dám đi đến đình ở giữa hồ nữa. Lần này ra ngoài liền dạo theo hướng tây, dọc theo con đường nhỏ bên hòn non bộ, thưởng thức hoa thu cúc, cố gắng đi hết con đường nhỏ khoảng chừng thời gian một nén nhang, Thẩm Sơ Vi ngồi tạm lên ghế đá cạnh hòn non bộ, nói “Thu Lộ, ngươi đi hái một chút hoa quế tươi lại đây.”“Vâng, Vương phi.” Thu Lộ được giao việc liền dẫn một tiểu nha hoàn đi lát sau, tiểu nha hoàn mới vừa đi theo đột nhiên vội vàng chạy về, khóc ròng nói “Vương phi, không hay rồi, vừa nãy Thu Lộ tỷ tỷ không cẩn thận đụng vào Minh Nguyệt cô nương, bây giờ đã bị giữ lại rồi.”Thẩm Sơ Vi vừa nghe vậy lập tức đứng lên, vội hô lên “Bắt đến đâu? Ngươi mau dẫn ta đến đó.”Vào phủ đã hơn một năm, do bị Tiêu Hồng Dữ chán ghét nên Thẩm Sơ Vi vẫn luôn thầm lặng, cẩn thận khắp nơi, cũng không tranh giành tình bây giờ, Thu Lộ đã xảy ra nàng lớn lên từ nhỏ với nhau, sao nàng có thể bỏ mặc không màng đến nàng ấy?Hai người bước vội vàng, đi qua chừng hai con đường thì nha hoàn đã dẫn Thẩm Sơ Vi đến bên ngoài một tòa nhà tinh xảo, nói “Vương phi, tới rồi.”Thẩm Sơ Vi khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy ba chữ “Tử Điệp Hiên” to lớn trên đỉnh bút như rồng bay phượng múa, như lướt đi trên mây, cực kỳ tiêu lòng nàng thầm khen một tiếng “Chữ đẹp quá!”, sau đó nhớ đến mục đích mình đến đây nên mới vội sửa vạt áo, đi vào một đường vào viện, đi vào trong phòng, còn chưa vào cửa liền nghe thấy một giọng nói cười đùa nũng nịu của một nữ tử.“Gia, Nguyệt Nhi thật sự không sao cả, ngài nhìn xem, chỉ hơi trầy da một chút thôi, dù sao Thu Lộ cô nương cũng không có cố ý, ngài mau thả nàng đi đi, miễn cho Vương phi tỷ tỷ sốt ruột.”Giọng nói này thanh thúy dễ nghe, mang theo sự đáng yêu của thiếu nữ khác một trời một vực với nữ tử thanh lâu trong tưởng tượng của Thẩm Sơ vốn đã chuẩn bị ầm ĩ một trận nhưng nghe thấy lời này cũng hơi do dự, động tác dưới chân cũng chậm lúc do dự, bên trong đã có người trầm giọng hỏi “Ai đang ở bên ngoài?”Tiêu Hồng Dữ dứt lời, người hầu Tiêu Sơn bên cạnh hắn đã bước ra, nhìn thấy Thẩm Sơ Vi, hắn im lặng hành lễ rồi đi ngược vào trong đáp lời “Vương gia, Vương phi tới rồi.”Thẩm Sơ Vi tự biết mình không tránh khỏi nên cũng chậm rãi bước vào thất trong phong đơn giản nhưng hào phóng, rất nhiều người, có Tiêu Hồng Dữ, Thu Lộ, mấy nha hoàn và người hầu, đương nhiên cũng có Giang Minh là lần đầu tiên Thẩm Sơ Vi nhìn thấy Minh Nguyệt cô nương đứng đầu bảng Khinh Hồng Các nổi danh kinh thành những năm tưởng rằng mình sẽ nhìn thấy một mỹ nhân xinh đẹp, thướt tha thùy mị, nhưng ai ngờ rằng Giang Minh Nguyệt này mặc bạch y, trên đầu cài một trâm ngọc đơn giản, trang sức đơn giản và có một chút phấn má, đôi mắt yếu đuối nhược đáng thương, là một mỹ nhân an Sơ Vi còn suy nghĩ phải nên nói gì thì Giang Minh Nguyệt đang ngồi giữa nội đường đã nhanh chóng ngồi dậy, chầm chậm thấp người hành lễ với nàng.“Nguyệt Nhi tham kiến Vương phi, tỷ tỷ vạn an.”Thẩm Sơ Vi nhíu mày, các nàng chỉ mới gặp lần đầu, sao lại thành tỷ muội rồi? Huống chi, bây giờ nàng ta cũng không phải thị thiếp của Tiêu Hồng Dữ, hiện giờ không danh không phận, nói dễ nghe một chút thì chỉ là khách của Sở Vương phủ, nói khó nghe thì chỉ là một sủng cơ mà “tỷ tỷ” này thật sự không hợp lễ điều, nếu người ta đã khách khí như thế thì Thẩm Sơ Vi cũng không muốn làm xấu mặt mũi của dĩ, nàng đến vì Thu Lộ.“Giang cô nương khách khí rồi, miễn lễ.” Nàng lạnh lùng nay Thẩm Sơ Vi cũng mặc đồ trắng, thân trên là áo màu lục nhạt, ở dưới là quần màu hồng cánh sen, trên đầu cài một chiếc trâm tua rua, một đôi khuyên tai bằng trân châu. Có điều chỉ vừa đứng ở sảnh liền có cảm giác khác biệt, như chim sa cá lặn, xinh đẹp tuyệt Minh Nguyệt so với nàng thì cho người khác cảm giác như con gái cưng.“Vương gia.” Thẩm Sơ Vi rũ mắt hành lễ với Tiêu Hồng Dữ, nói “Nghe nói Thu Lộ đụng vào Giang cô nương, thiếp thân không khỏi lo lắng, không biết cơ thể Giang cô nương có ổn không? Cần mời thái y đến xem hay không?”Lời này rõ ràng là lo lắng cho Giang Minh Nguyệt, nhưng người ở đây hiểu rõ nàng đến vì nha hoàn này của mình. Lập tức ánh mắt của mọi người đều hướng về Tiêu Hồng Dữ ngồi ở phía trên, chờ hắn lên người đều biết, Sở vương gia tiêu sái anh minh của Đại Dận yêu vị ở Tử Điệp Hiên này giờ, nha hoàn bên người của Vương phi đụng trúng Minh Nguyệt cô nương, việc Tiêu Hồng Dữ xử lý tiếp theo rất quan lẽ vì vậy mà có thể nhìn thấy người được chọn là nữ chủ cầm quyền vương phủ trong tương lai. Chương 34 Hồi Phủ “…… Muốn trở về bên ta hay là bắn một mũi tên vào ngực ta, đều do nàng quyết định.” Quyết định sao? Thẩm Sơ Vi tự hỏi trong lòng, nàng không thể tổn thương hắn, nhưng đồng thời, nàng cũng không biết nên xử lý tình hình trước mắt này thế nào. Nàng vẫn luôn cho rằng, Tiêu Hồng Dữ thích Giang Minh Nguyệt, cho nên mới đánh nhau ở thanh lâu vì nàng ta, sau đó lại dẫn về phủ chăm sóc. Nhưng hôm nay mới biết, những thứ thể hiện bên ngoài đó đều không phải sự thật, tất cả đều do hắn cố ý cho người đời xem. Hơn nữa, hắn mới vừa nói cái gì? Bọn họ là một đôi trời sinh sao? Cho nên hắn cũng thích nàng sao? Chuyện này sao có thể xảy ra chứ? Thẩm Sơ Vi càng nghĩ càng loạn, trong lòng cũng buồn bực vô cùng, lời của hắn khiến nàng không biết nên làm thế nào. Nàng cảm thấy mình không thể ở chỗ này được nữa, vì thế dùng sức thoát khỏi tay hắn, vội vàng nói “Ngài nghỉ ngơi cho khỏe đi, ta đi về trước.” Thẩm Sơ Vi trở về Hầu phủ nhưng chưa được bao lâu thì cũng không thể ở nhà được nữa. Bởi vì sau hôm đó, ngày nào cỗ kiệu của vương phủ cũng luôn chờ ở ngoài. Cách một lớp màn, có thể nghe rõ từng tiếng ho khan ở trong, mỗi lần gió thổi thì mùi thuốc cũng theo làn gió bay vào Hầu Phủ. Bọn hạ nhân bẩm báo việc này lên Đồng thái quân, Đồng thái quân truyền lại cho cháu gái mình. Cứ như vậy, Thẩm Sơ Vi đứng ngồi không yên. Hắn còn bệnh, phải nằm trên giường nghỉ ngơi mới đúng, ngày nào cũng ra ngoài như vậy thì sao cơ thể chịu nổi? Đồng thái quân nhìn dáng vẻ mất hồn mất vía của nàng thì biết rằng người không thể ở lại được nữa, cười nói “Ngươi về vương phủ đi, làm con dâu hoàng gia, ngày nào các ngươi chưa hòa ly thì ngày đó vẫn chưa được phép ăn Tết ở nhà mẹ đẻ.” “Tổ mẫu……” “Sau khi trở về đừng vội tha thứ cho hắn, trước tiên phải xem biểu hiện của hắn. Ta không hiểu biết về nam nhân họ Tiêu lắm nhưng nếu là một kẻ si tình như tổ phụ của hắn thì cũng không uổng phí nhiều năm si tình của ngươi.” “Đa tạ tổ mẫu chỉ dạy, cháu gái hiểu rồi.” Thẩm Sơ Vi đồng ý rồi về viện của mình thu dọn. Lúc nàng đến thì xe nhẹ ít đồ, khi trở về cũng không có đồ gì, chỉ là vài bộ quần áo mà thôi. Khi vừa ra khỏi cửa, Tiêu Hồng Dữ vừa thấy nàng thì không khỏi vui mừng khôn xiết, vội bước ra khỏi kiệu, đỡ nàng vào. Sau khi nâng kiệu, Tiêu Hồng Dữ không nói lời nào nhưng vẫn luôn mỉm cười nhìn chằm chằm nàng giống một kẻ ngu dại. Thẩm Sơ Vi bị hắn nhìn đến ngượng ngùng, mắng “Vương gia không mệt mắt sao?” “Không mệt.” Tiêu Hồng Dữ lắc đầu, vẻ mặt thản nhiên “Vi Nhi thanh tao thoát tục, khí chất thiên tiên, để vi phu ngắm nhiều một chút thì không chừng sẽ khỏi bệnh ngay đấy.” Thẩm Sơ Vi nghe xong thì không có gì để nói nữa. Không phải nên uống thuốc sao? Sao mà lại giống như ăn mật thế? Cuối cùng cũng tới cửa vương phủ, cỗ kiệu vừa mới dừng lại thì người bên ngoài đã quỳ xuống đầy đất. “Cung nghênh Vương gia, Vương phi hồi phủ.” Thẩm Sơ Vi bị âm thanh này làm tê da đầu, sau khi xuống kiệu mới phát hiện không chỉ có hạ nhân trong phủ, ở ngoài còn có thêm bá tánh vây xung quanh. Mọi người nhìn thấy nàng, tất cả đều bộc lộ vẻ mặt choáng ngợp, bàn tán sôi nổi “Thì ra Sở Vương phi có dung nhan như vậy, thật sự đẹp tựa như tiên.” “Đúng vậy, Sở Vương gia thật may mắn.” Trong những lời khen ngợi, Tiêu Hồng Dữ ôm nàng vào trong ngực, nói sát bên tai “Bọn họ nói đúng, cưới được nàng là may mắn của bổn vương, trước kia đều do ta không biết phải trái.” Hơi thở của hắn nóng bỏng, lại thoang thoảng mùi thuốc, lỗ tai của Thẩm Sơ Vi đỏ ửng lên, muốn đẩy hắn ra nhưng hắn đã khôi phục sức lực trong mấy ngày này rồi nên hoàn toàn không động đậy một xíu nào. Khiến cho Thẩm Sơ Vi không khỏi hoài nghi, mấy ngày trước hắn yếu thế ở bên ngoài Hầu phủ có phải là do cố tình hay không? Có điều bây giờ nhận ra thì đã quá chậm, nàng đã vào phủ thì không trở về dễ dàng như vậy nữa rồi. Đi vào phủ, dọc theo đường đi, Tiêu Hồng Dữ đều ôm chặt nàng, khoác nàng kín mít bằng áo choàng, chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ trắng ngần, thỉnh thoảng nhắc nhở “Đi cẩn thận, chậm một chút.”Tới Toái Trúc Hiên, đám nha hoàn và hạ nhân đã sớm chờ ở bên ngoài, nhìn thấy nàng thì đồng thời gọi “Vương phi!”, sau đó vội vàng tiến lên hầu hạ thay quần áo, đốt lò sưởi, chuẩn bị đồ ăn. Toái Trúc Hiên đã hoàn toàn thay đổi so với mấy ngày trước. Tất cả các cây trong viện đều được buộc lụa đỏ, trên cửa sổ dán giấy cắt hoa đỏ thẫm, khắp căn phòng đều nhuộm một không khí vui mừng, hiện ra một cảnh tượng rộn ràng. Tiêu Hồng Dữ thấy nàng nhìn chung quanh, cười nói “Trần Lương nói năm mới thì phải vui vẻ một chút, nếu nàng thấy nó quá tục thì ta sẽ kêu bọn hắn tháo xuống hết.” “Không cần, cứ để lại đi.” Cứ như vậy thì thật sự rất tốt. Ấm áp, lửa nóng, có dáng vẻ của năm cũ, có mùi vị gia đình. Nghĩ đến “gia đình”, Thẩm Sơ Vi không khỏi ngẩn ra. Chỉ mới ở nơi này hơn một năm mà nàng đã xem nơi đây là nhà rồi sao? Bữa tối có một nồi lẩu nóng hổi, kết hợp với thịt dê bò cạp đậm đà, phủ một ít rau luộc ở trên, cùng với cá viên, là những món ngon bổ dưỡng nhất. Tâm trạng của Tiêu Hồng Dữ rất tốt nên ăn mới hai miếng đã gọi rượu. Một bên, Thẩm Sơ Vi nhíu mày nói “Còn phải uống thuốc nữa đấy.” Nghe thấy những lời này của nàng, Tiêu Hồng Dữ lập tức xua tay “Không cần nữa.” Nói xong liền vui hỏi nàng “Vi Nhi đang quan tâm ta sao?” Thẩm Sơ Vi vừa nói những lời này liền thấy hối hận, cũng may thấy hắn nghe lời như vậy thì âm thầm vui sướng. Bây giờ thấy người này đang nở mũi thì không khỏi cười lạnh “Vương gia muốn bệnh nữa thì cứ uống đi, liên quan gì tới ta chứ?” Tuy nàng nói như thế nhưng Tiêu Hồng Dữ cũng không tức giận. Bây giờ đã tốt hơn rất nhiều sao với lúc nàng không để ý tới hắn và lúc muốn hòa ly rồi. Chỉ cần nàng còn để ý đến hắn, còn ở bên hắn thì hắn rất kiên nhẫn chờ đợi nàng hồi tâm chuyển ý. Ăn cơm xong thì Thẩm Sơ Vi muốn vào sảnh luyện chữ theo thói quen, nhưng khi tới cửa thì hơi ngẩn ra. Chỉ thấy bức tranh lúc trước nàng vẽ ở giàn hoa tường vi giờ đã được treo lên cẩn thận, treo ở nơi dễ dàng nhìn thấy nhất. Mà sau câu “Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri” nàng viết đã bị viết thêm một câu “Sống chết có nhau, cùng người thề ước. Cầm tay nhau, cùng đầu bạc răng long.” Nàng đang ngắm thì Tiêu Hồng Dữ đã ôm nàng từ phía sau, nói nhỏ “Thì ra nàng vẽ hai người chúng ta, khó trách khi đó ta cảm thấy quen mắt.” Thẩm Sơ Vi không nói gì, rất lâu sau mới hỏi hắn “Ngài…… đã nhớ lại tất cả rồi sao?” Nói đến đây thì Tiêu Hồng Dữ hơi bất đắc dĩ. Hắn đỡ nàng ngồi xuống giường, nói “Không có, chỉ căn cứ vào những manh mối đã tìm được mà ra kết luận. Năm đó gặp nàng thì ta bị thương, mất đi một ít ký ức. Ta đã hỏi thái y, tạm thời còn không có cách nào có thể khôi phục được.” “Ừm.” Thẩm Sơ Vi gật đầu. Thấy nàng rũ đầu, có vẻ hơi uể oải, Tiêu Hồng Dữ cũng rầu rĩ trong lòng, hắn dắt nàng, đi đến bàn sách, lấy giấy ra rồi viết hai cái tên xuống. Thạch Quân, Sơ Vi. “Sau này nếu nàng nhớ A Thạch ca ca thì cứ viết lên, không cần che giấu nữa.” “Còn nữa, ta bảo đảm, sẽ không khiến nàng bị tổn thương nữa.”

vương gia cầu hưu phi