Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em: Tác giả: Trạm Lượng Bộ sách: Thể loại: Ngôn tình Tình trạng: Hoàn Thành: Định dạng: eBook prc pdf epub: Lượt xem: 3589: Từ khóa: eBook prc pdf epub full Trạm Lượng Hiện đại Ngôn tình HE Văn học phương đông: Nguồn Truyện Chầm chậm thích em với hơn 9957 truyện liên quan kho truyện Chầm chậm thích em tổng hợp hay nhất - Trang 1 Chỉ mong chầm Truyện “Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em” kể về mối tình oan gia giữa Lâm Dĩ Trân và Thủy Thần. Nhiều năm trôi qua, ngỡ rằng họ sẽ không thể gặp lại nhau được nữa nhưng dường như duyên số đã gắn chặt họ với nhau. Nói đến Thủy Thần, ai cũng biết cậu là một Chương 8: Jisoo ôn nhu mãi không là của em! Chương 9: Tâm cơ! Chương 10: Cái đuôi nhỏ bệnh rồi! Chương 11: Chầm chậm thích em! Chương 12: "Jennie là đồ sao chổi". Chương 13: Em không xứng! Chương 14: Lalisa! Chương 15: Cái đuôi nhỏ không còn cần cô nữa rồi! Chương 16: Jisoo ghét ReadChương 64, stories [Hoàn] TÌNH NỒNG TRONG MẮT- Nhĩ Đông Thố Tử of ThanhYyeumeo daily updated chapters chỈ mong chẦm chẬm thÍch em Admin 01/08/2022 Tổng hợp 0 Comments Lâm Dĩ Trân tay vậy “Bí gấp theo đuổi lũ ông”, đầu miên man cân nhắc về tuyên ngôn thời đại new do cô bạn thân Y Đình đúc kết. PdJYrl. Địa điểm Cửa nhàMức độ đỏ mặt★★★★★ không phải là Mông khỉ, mà là thằng nhóc chết tiệt ở bên nhà đối diệnNội dung ghi chépTức giận! Tôi thực sự vô cùng tức giận! Thì ra là, ngày hôm qua Mông khỉ thực sự có tới nhà tôi! Hỏi tại sao tôi lại chắc chắn như vậy ư? Bởi vì tôi phát hiện ra thư tỏ tình của cô ấy, hơn nữa còn ở trên chiếc máy bay giấy của thằng nhóc chết tiệt nhà đối đã bảo rồi mà! Sao máy bay giấy trên tay nó lại có chữ viết được cơ chứ? Mà nét chữ kia sao lại quen mắt đến vậy, nhìn rất giống nét chữ của Mông khỉ. Khỏi cần phải nói, tôi đương nhiên là tiến lên đoạt lấy máy bay giấy của thằng nhóc kia, không để ý đến nó khóc lóc om sòm mở ra nhìn, mới biết là Mông khỉ viết thư tỏ tình cho tôi; hơn nữa, thời gian hẹn đã là từ hôm qua, đã sớm qua, giận đến nỗi tôi túm thằng nhóc chết tiệt kia ép hỏi, thế mới biết thằng nhóc này trước giờ hay đi lấy thư nhà nhóc chết tiệt, bên trong hòm thư nhiều giấy quảng cáo vô dụng như vậy, nó không lấy đi gấp máy bay, lại lấy đúng thư tỏ tình của Mông khỉ, tôi tức đến mức lan tràn, ác độc nhéo hai cái vào bắp đùi nó, khiến nó khóc đến đỏ cả mặt phát tím, bảo đảm không tới một canh giờ nữa, cái chân mập mạp nhỏ nhắn kia sẽ có thêm hai vệt "Xanh tím"Nhưng mà, thế thì sao chứ? Tôi vẫn tức giận như cũ, hơn nữa vô cùng tức giận!Bởi vì thằng nhóc chết tiệt kia làm loạn, khiến tôi bỏ lỡ thời gian ước hẹn, điều này khiến cho tôi khó mà tiêu tan... Được rồi! Cũng đã đến nước này, tôi cũng thừa nhận ra thì tôi muốn đi! Muốn đến chỗ Mông khỉ hẹn, nói cho cô ấy biết, tôi đồng ý chấp nhận lời tỏ tình của cô ấy, nhưng mà... tất cả đều bị cái máy bay giấy của thằng chết tiệt kia phá hoại!Đáng giận! Thằng nhóc đáng chết, mà Mông khỉ cũng thực là đáng giận! Thời buổi nào rồi, còn dùng thư để tỏ tình? Nhà cô ấy không có điện thoại sao? Muốn tỏ tình thì gọi điện tới, hẹn tôi đi ra ngoài nói trực tiếp không được sao?Càng nghĩ càng tức, không nghĩ nữa! Dù sao cũng sắp đi học lại rồi, sau khi đến trường, lại đi tìm cô ấy tính sổ sau vậy. Lần sau, không ép cô ấy chủ động tỏ tình trước mặt mình không được, đây là cô ấy nợ cô ấy trả nợ xong, tôi sẽ nói —- được!Mông khỉ, cậu chờ xem!********Cô biết Thủy Thần thích rất nhiều thứ, có tiếng cười quỷ dị làm chuông điện thoại, đầu ông Vương, phim kinh dị máu tươi đầm đìa hôm qua vừa mới xem phim cùng nhau phát hiện ra, mấy thứ sâu bọ trong thi thể có thể giúp phỏng đoán số ngày tử vong cùng với trợ giúp điều tra vụ án, còn có vô số thứ cực kỳ biến thái trong mắt tất cả mọi hôm nay, cô – Lâm Dĩ Trân cũng bao gồm trong tiếp nhận lời tỏ tình của cô, đồng ý qua lại với cô, hắn cũng thích cô, cô là bạn gái của hắn!A.... Tình yêu, thì ra ngọt ngào như vậy, hạnh phúc như vậy...."Đủ rồi nha!" Nhìn chằm chằm cô nàng đang cười y như đứa ngốc, Hoàng Y Đình không nhịn được bi phẫn cảnh cáo. Này là thế nào? Cười thành như vậy, chẳng quan tâm đến tâm trạng của người không có bạn trai gì cả? Thật là quá đáng!"Sao, sao vậy?" Chợt hỏi, Lâm Dĩ Trân đỏ mặt nhìn cô, không biết vẻ mặt đắm chìm trong bể tình cười ngây ngô của mình đã khiến ai đó rất oán giận."Cậu lại còn hỏi sao hả?" Thống khổ che mặt, Hoàng Y Đình bi thương không dứt. "Bản thân có bạn trai rồi, cũng phải quan tâm đến tâm trạng của một đứa không có bạn trai như mình chứ! Thật là quá đáng! Chỉ lo vui vẻ, chẳng quan tâm đến mình nhìn mà chua cả lòng." Nói rõ ràng cố ý đổ thừa cho nghe lời tố cáo của cô nàng, Lâm Dĩ Trân vừa thẹn vừa quẫn lại lúng túng. "Thật, thật xin lỗi, mình không cố ý đâu..."Dừng lại một chút, lại thấy không đúng, cẩn thận hỏi thăm, " Không phải cậu đang theo đuổi Vương Chí Cương sao?""Hừ! Đừng nhắc đến tên ngốc đó nữa." Vừa mới nhắc đến chàng cảnh sát nhiệt tình kia, Hoàng Y Đình chỉ thấy tức anh ách."Sao vậy?" Nhìn cô nàng tức đến nổ phổi, Lâm Dĩ Trân không khỏi tò mò."Tên đó đúng là đầu heo, một con heo bị chấn động não ngu ngốc!" Cắn răng nghiến lợi."Ách.. Cậu ấy làm gì mà khiến cậu tức đến vậy?" Cẩn thận hỏi thăm, Lâm Dĩ Trân rất là lo lắng thay cho hàm răng cô ấy. Nếu không cẩn thận mà đem hàm răng trắng đẹp có thể đi chụp quảng cáo kem đánh răng kia cắn nát, vậy thì thực sự rất đáng tiếc."Chính là chẳng làm gì cả, mình mới tức!" Tức giận kêu lên."A?" Hoang mang, không hiểu ý cô nàng."Một đại mỹ nhân như hoa như ngọc giống mình, chỉ mặc một bộ áo ngủ voan mỏng trong suốt đứng trước mặt lão đầu heo đó đi qua đi lại, dùng hết sở trường dụ dỗ, mà hắn lại chẳng làm gì cả, cái này không đáng để tức giận sao?" Gằn giọng rống giận, Hoàng Y Đình càng nói càng tức, hận không thể đem mỗ đầu heo treo lên hỏi có phải đã sớm bị thiến rồi đúng không?Oành!Người nó không e lệ, người nghe cả khuôn mặt lại xấu hổ như núi lửa bùng phát, không biết đáp sao cho có thể làm được chuyện như vậy, cô ấy đúng là gan dạ!Nhìn cô bạn, Lâm Dĩ Trân chỉ có thể dùng ánh mắt sùng bái để kính ngưỡng, sâu sắc ngộ ra là cả đời này mình cũng không dám làm như vậy."Mình không đỏ mặt thì thôi, cậu đỏ cái gì?" Liếc nhìn khuôn mặt đỏ như lửa của cô, Hoàng Y Đình không nhịn được buồn ơn đi! Mấy tuổi đầu rồi còn ngây thơ như vậy, nếu không phải là người trời sinh đã xấu hổ hướng nội, xã hội này chắc chẳng còn mấy người như cô ấy đâu? Aiz... đúng là tiện nghi cho Thủy đại pháp mặt, Lâm Dĩ Trân cũng không biết đáp lại thế nào, không thể làm gì khác hơn là lúng ta lúng túng cười khan, chỉ sợ cô ấy lại tuôn ra đề tài nào càng mặn cô không lên tiếng không có nghĩa là người khác đồng ý bỏ qua cho cô, chỉ thấy Hoàng Y Đinh dùng ánh mắt như có điều suy ngẫm quan sát cô một lúc lâu, cuối cùng phát ra một tràng cười "Hờ hờ hờ" quái dị."Dĩ Trân, cậu chưa nhảy lên giường Thủy đại pháp y đúng không?""Minh, mình... bọn mình vừa mới bắt đầu qua lại... làm sao... làm sao có thể...." Đỏ mặt lên mạnh mẽ lắc đầu, Lâm Dĩ Trân chỉ cảm thấy mặt mình nóng đến mức có thể rán được trứng ốp lết."Có lầm hay không vậy? Mới hỏi thôi mà cậu đã đỏ mặt thành như vậy, nếu hai người phát triến đến giai đoạn 『trống trải gặp nhau 』, chẳng phải cậu sẽ hồi hộp đến mức xuất huyết não sao, trực tiếp ngất luôn trên giường?" Buồn cười trêu chọc, Hoàng Y Đình thực sự phục cô sát đất."Này.. mình sẽ... mình sẽ không... sẽ không..." Tiếp tục cuống cuồng lắc đầu, lắp bắp nói không nổi."Sẽ không cái gì? Không té xỉu, hay là không lên giường?" Tà ác cười hỏi."Oa —- cậu đừng nói nữa mà...." Lúng túng xin tha, Lâm Dĩ Trân bây giờ không ứng phó nổi cô nàng khủng bố này."Aiz.... chẳng biết cổ vũ gì cả, mình đúng là cao siêu quá ít người hiểu được mà." Thở dài một hơi, Hoàng Y Đình than thở, ngay sau đó ôm lấy cô uy hiếp cười "Dĩ Trân, lúc trước mình cũng coi như đã giúp cậu theo đuổi Thủy đại pháp y đúng không?""Dĩ nhiên, dĩ nhiên!" Vội vàng gật đầu, cảm thấy nụ cười của cô ấy thật khủng khiếp."Làm người có nên trả ơn hay không?" Tàn ác cười càng thêm sâu."Nên...." Vô lực đáp lại, có loại dự cảm không ổn."Biết được có ơn phải báo là tốt rồi!" Gật đầu một cái, rất hài lòng buông cô ra, Hoàng Y Đình cười vui vẻ "Chuyện mình muốn nhờ không to tát gì cả, chỉ cần cậu cũng giúp mình theo đuổi cái tên ngu như heo kia là được.""Ách... Giúp thế nào cơ?""A a... Không vội, không vội!" Tiếng cười như chuông bạc vang lên từng trận, cô nàng lộ ra tia sáng giết chóc khi rắn độc để mắt đến con mồi. "Chờ mình nghĩ ra kế hay, đến lúc đó tự khắc sẽ thông báo để cậu phối hợp!"Nghe tiếng cười sung sướng lanh lảnh kia, chẳng hiểu tại sao, Lâm Dĩ Trân không tự chủ được mà rùng mình, chỉ cảm thấy... hơi bị rợn!"Thợ săn?" Bên trong siêu thị đồ tươi sống, Thủy Thần nhìn cô gái ngượng ngùng đang chọn thịt cá tươi, nhíu mày hứng thú nhẹ hỏi."Ừ." Gật đầu một cái, cũng không biết là do đứng trước quầy đông lạnh nhiệt độ quá thấp hay là làm sao, Lâm Dĩ Trân theo bản năng chà xát da gà tự động nổi lên trên cánh tay. "Chẳng hiểu tại sao, tiếng cười của Y Đình giống hệt như ánh mắt của thợ săn khiến em thấy rợn ơi là rợn!""Cô nàng ấy săn tên nào đó đã lâu, tính đến tận bây giờ mà vẫn chưa thành công cũng đủ biết." Cười lạnh một tiếng mang đầy mùi giễu cợt, miệng của Thủy Thần cực Dĩ Trân là người lương thiện, cố nén khí cười đã dâng đến miệng, nhẹ chọc vào thắt lưng của người độc miệng nào đó, đỏ mặt nhỏ giọng nói "Anh, anh xấu xa quá đấy!""Anh xấu thế nào, em hiểu rõ nhất, không phải sao?"Một nụ cười trong trẻo lạnh lùng mang theo chút quỷ quyệt nhếch lên, hắn đột nhiên cúi đầu, nhanh chóng phát động công kích một nụ hôn vừa xâm lược lại nóng bỏng với cô gái còn đang cầm hai con cá đông lạnh đứng trước quầy, ngay sau đó thoáng cái đã rời khỏi bờ môi đỏ mộng, chuẩn bị thưởng thức tiết mục năm ngôi sao ba giây, hơi giật mình nhìn khuôn mặt tươi cười gian xảo của hắn, Lâm Dĩ Trân lúc này mới ý thức được hắn vừa mới làm gì, huyết khí trong nháy mắt dồn lên, gương mặt, mang tai, cổ đỏ bừng dị vậy mà lại ở nơi công cộng, hôn... hôn trộm cô! Oa——- xấu hổ quá đi nhiên! Lại là năm ngôi mắt thoáng qua một luồng sáng,, Thủy Thần âm thầm gật đầu, nghĩ đến từ khi hai người chính thức qua lại đến nay, cô ấy luôn đáp trả lại nụ hôn của hắn bằng tiết mục năm ngôi sao sáng bồi thường, trong lòng thật sự là cực kỳ hài lòng..Chẳng qua mới hôn thôi đã là năm ngôi sao rồi, vậy nếu đến ngày ôm cô ấy lên giường, có phải sẽ có những sáu ngôi, bảy ngôi sao xuất hiện? A a... Thật khiến người ta mong đợi đó!Nghĩ đến đây, nụ cười quỷ quyệt trên cánh môi mỏng càng sâu, trong lòng vui không sao tả lo đỏ mặt xấu hổ, Lâm Dĩ Trân không biết tâm tư của người đàn ông độc mồm trước mắt, cúi đầu thẹn thùng quẫn bách nhét cá đông vào trong xe chở đồ, đáy lòng lại ngọt ngào vô cùng, bờ môi cũng len lén cong lên một nụ cười trộm vui mừng."Mông khỉ, vui thì cứ cười ra, không cần phải thầm sướng trong lòng, cẩn thận nội thương đấy!" Khóe mắt liếc thấy nụ cười trộm nơi khóe môi cô, người độc mồm vẫn không quên cười như không cười đùa giỡn một phen."Ai, ai thầm sướng chứ... Anh... anh nói bậy!" Tâm tư bị đoán trúng, lập tức mặt đỏ như lửa lúng túng phủ nhận."Ý của em là nụ hôn của anh không đủ để em hưng phấn thỏa mãn sao?" Hé mắt, cười tàn hừ, tốt nhất cô ấy nên cẩn thận một chút, đừng có mà khiêu chiến tự ái của đàn ông, nếu không lập tức kéo cô ấy đi khách sạn chứng minh."Em không có!" Bị làm cho sợ đến mức lắc đầu quầy quậy, từ khi cùng hắn tiến thêm một bước, Lâm Dĩ Trân càng ngày càng hiểu lý giải lời của hắn như thế nhạt nhẹ quét một cái, Thủy Thần quyết định không hù dọa cô nữa, ngón tay thon dài chỉ vào mấy con traibên trong ngăn lạnh. "Anh thích ăn cái đó!""Được rồi!" Vừa nghe là đồ hắn thích ăn, Lâm Dĩ Trân nhanh chóng cầm một hộp bỏ vào trong xe, đồng thời âm thầm nhớ kỹ trong thêm một thứ yêu thích nữa — đó, hai người vừa đi dạo vừa chọn thức ăn, Thủy Thần cũng hoàn toàn bất giác kỳ quái tán gẫu với cô về chuyện giải phẫu thi thể gần đây, đột nhiên Lâm Dĩ Trân nhớ đến vụ án thời gian trước."Đúng rồi! Vụ án cắt cổ trong nhà trọ bắt được hung thủ rồi chứ?" Dù sao cũng từng đến hiện trường án mạng giúp một tay, cô không khỏi có chút quan tâm."Tóm được rồi" Gật đầu một cái."Là ai vậy?" Tò mò."Là bạn trai của bạn cùng phòng người chết quen ở PUB, mới qua lại không lâu!""Sao?""Nói cũng thấy người chết xui xẻo! Bạn cùng phòng thích kết giao với một số những bạn bè kỳ quái, thỉnh thoảng còn đưa về chỗ ở qua đêm. Hung thủ từng đến ở nơi đó rồi, đã gặp mặt với người chết mấy lần, cũng coi như biết.""Hôm đó, hung thủ đến tìm bạn gái, vừa lúc bạn gái không có ở đó, người chết nghĩ là bạn trai của bạn cùng phòng nên mở cửa cho hắn vào chờ, không ngờ hung thủ vào phòng cô bạn gái vừa chờ vừa xem phim A, kết quả thú tính nổi lên, lại cầm dao uy hiếp nạn nhân giúp hắn khấu giao, chuyện phát sinh sau đó, không cần anh nói nữa chứ!"Miêu tả đơn giản những gì Vương Chí Cương theo phương hướng tóm được người và thẩm tra qua, Thủy Thần liếc cô một cái, giọng đầy cảnh cáo, "Mông khỉ, con gái một mình thuê nhà bên ngoài, rất nhiều nguy hiểm vô hình ẩn núp, về sau em phải cẩn thận một chút cho anh, đừng có chưa biết rõ người đứng ngoài là ai đã mở cửa bậy bạ, đàn ông lạ không quen cũng đừng tùy tiện cho vào cửa, hiểu chưa hả?""Hiểu, hiểu rồi!" Vội vàng lên tiếng, hoàn toàn không dám nói hai lời."Hiểu là tốt rồi! Lần sau mà để anh phát hiện anh mới nhấn chuông có một cái, em đã mở thẳng cửa ra, anh sẽ cho em đi làm bạn với ông Vương." Cười túng cười xòa, Lâm Dĩ Trân theo bản năng sờ sờ cổ, đột nhiên cảm thấy thật là lạnh, vội vàng lảng sang chuyện khác. "Ách... đồ mua xong rồi, chúng ta mau về thôi!"Bắt đầu biết lách phải lách trái với hắn rồi?Nhìn thấu tâm tư của cô, Thủy Thần lạnh lùng cười mấy tiếng, cũng không truy hỏi đến cùng, một tay kéo cô, một tay đẩy xe mua đồ từ từ đi về phía quầy tính mới đi được vài bước, một giọng nữ cũng thanh thanh lạnh lạnh kinh ngạc vang lên ——"Anh hai?"Nghe tiếng, Thủy Thần quay đầu nhìn về phía bên cạnh, ngay lập tức khóe miệng cong lên "A Diễm."Anh hai? A Diễm?Bị xưng hô của hai người khiến cho ngẩn người, Lâm Dĩ Trân nhìn theo tầm mắt hắn, thấy vị tiểu thư lãnh diễm từng thấy qua hai lần đang nhanh chóng bước về phía họ, cuối cùng đứng trước mặt Thủy Thần."Em còn tưởng mình nhìn nhầm người đấy!" Nhè nhẹ cười nhạt, Thủy Diễm không ngờ sẽ gặp được anh cả những hai lần ở siêu thị này, hết bên ngoài lại bên trong."Mắt của em vẫn còn tinh chán."Cười cười đáp lại, nhìn đống tôm tươi trong xe mua đồ của cô, Thủy Thần nhíu mày hừ nhẹ. "Lại là Mạnh Hải muốn ăn?" Hắn nhớ em gái từ trước đến giờ vẫn không thích ăn tôm."Dạ.""Thằng nhóc kia ngày càng to gan! Em chăm sóc nó đã đủ bận rộn mệt mỏi rồi, còn phải làm theo yêu cầu, mua đồ ăn cậu ta thích về cho cậu ta hưởng dụng, đúng là thiếu dạy dỗ! Hôm nào để anh đi tìm nó 『 tâm sự một chút 』" Lại bắt đầu cười lạnh, Thủy Thần rất ngứa mắt mỗ bệnh nhân quá được cung phụng vậy, Thủy Diễm nở nụ cười, nhẹ giọng nói "Anh hai, em mệt đến mức cực kỳ vui vẻ."Thủy Thần sao lại không biết, chẳng qua chỉ được cái độc miệng, đang muốn lôi mỗ bệnh nhân ra châm chọc mấy câu, khóe mắt bỗng quét tới Lâm Dĩ Trân vẻ mặt lúng túng lại cổ quái đang đứng bên cạnh, lập tức, cười."Mông khỉ, giới thiệu với em. Đây là em gái anh, tên là Thủy Diễm; A Diễm, đây là bạn gái anh, Lâm Dĩ Trân." Đơn giản giới thiệu vắn tắt, chuẩn bị xem phản ứng của cô."Chào, chào em!" Lửa đỏ cay nóng lấy tốc độ siêu âm bắn lên da mặt, Lâm Dĩ Trân cố gắng nặn ra một nụ cười chào hỏi, nhưng sau khi phát hiện thấy nụ cười quỷ dị ngấm ngầm của người đứng bên cạnh xong, trong lòng phi thường thẹn thùng quẫn Cô vậy mà lại buồn bực vì em gái người ta, thế này thì mất mặt to rồi, thật là xấu hổ! May mà chuyện chỉ có cô với Thủy Thần biết, nếu không bảo cô làm sao mà đối mặt với em gái hắn đây?"Chào chị." Gật đầu đáp lại, Thủy Diễm như có điều suy ngẫm nhìn cô một cái, ngay sau đó ánh mắt quét về phía anh cả mình, lộ ra nụ cười nhàn Lấy tính tình của anh cả, cô có chút đồng tình với cô gái bị anh ấy thèm để ý đến ánh mắt trêu chọc của em gái, Thủy Thần trực tiếp hỏi "Em mua đồ xong chưa? Có cần bọn anh đưa về không?""Không cần, em còn muốn dạo tiếp!" Cười nhạt cự tuyệt, Thủy Diễm vẫy tay với hai người, tiếp tục đẩy xe mua đồ khi giật mình nhìn Thủy Diễm rời đi, Lâm Dĩ Trân lúc này mới quay đầu lại trừng người, mắc cỡ đỏ mặt lắp bắp chất vấn "Cô ấy, cô ấy là em gái anh, sao anh... sao anh không nói sớm?" Kết quả cô lại còn đàng hoàng thừa nhận với hắn, mình là bởi vì em gái hắn mà tâm trạng không này rõ ràng là cố ý xem cô làm trò cười!"Em đâu hỏi." Ba chữ đơn giản, hoàn toàn rũ bỏ trách nhiệm."Em có hỏi!" Nhìn chằm chằm người nào đó, cô lên án. "Lần đầu tiên, em ở trong xe có hỏi anh cô ấy có phải người rất quan trọng với anh không, anh nói phải.""Chẳng lẽ em gái không phải là người thân rất quan trọng sao?" Nhíu mày hỏi ngược lại, Thủy Thần dễ dàng lật ngược lại tố cáo."Anh, anh là cố ý!" Kiên quyết tố cáo. Cô hỏi căn bản không hề có ý như vậy, là hắn cố ý xuyên tạc lời nói."Vậy thì đã làm sao?" Đúng lý hợp tình, môi mỏng cong lên cười."Oa—– anh là cái đồ xấu xa...." Đỏ mặt, vừa tức lại vừa buồn cười, vừa giận lại vừa thẹn xông lên vung nắm tay đập đập người nào đó báo cười một tiếng, cánh tay dài ôm lấy cô khóa chặt trong lòng, cúi đầu hôn chụt một cái, thừa dịp cô còn đang mắc cỡ chôn ở trong ngực không ngóc đầu lên nổi, đáy mắt Thủy Thần lại lóe lên một tia đắc ý....A a, vẫn là năm ngôi sao!Chương kếtĐịa điểmhòng tân hônMặt đỏ cấp số★★★★★★ tôi tự đánh giáNội dung ghi chépMông khỉ, đây là lễ vật anh tặng em, thấy vật này, em hiểu rồi chứ! Đúng vậy, đây là một quyển sổ ghi chép theo dõi, đối tượng, dĩ nhiên là Mông khỉ mười năm ghi chép bị gián đoạn, một năm trước, anh cuối cùng cũng có cơ hội tiếp tục viết thêm trang mới trong quyển ghi chép này, là em tự động dâng tới cửa, không oán được người khác, hôm nay có hối hận cũng vô đến đây, em hiểu rồi chứ? Năm đó, không phải là anh cự tuyệt em, mà là anh đã xem thư tỏ tình của em trễ mất một ngày. Sau khi tựu trường, em lại chuyển trường, tâm trạng tràn ngập mong chờ được em tỏ tình rồi đáp ứng của anh, thoáng chốc hoàn toàn sụp đổ, khiến cho anh có cảm giác như bị vứt bỏ không thương tiếc cùng mất mát vô thật nói với em, em khiến anh có cảm giác như bị thất tình, con người của anh thù rất dai, cho dù đến chết, cả đời cũng nhớ được em!Còn nhớ rõ lúc chúng ta gặp lại nhau lần nữa chứ, ở ngoài phòng giải phẫu, anh hỏi em đi đâu giải quyết thì được, kết quả em lại mờ mịt hỏi ngược lại anh muốn giải quyết cái gì, khiến cho anh tức đến mức phải quăng ra câu tiếp theo "Thù của chúng ta kết lớn" không?Bây giờ, anh nói cho em biết, chuyện mà chúng ta cần giải quyết lúc ấy, chính là anh đang chờ em chủ động tỏ tình với anh, đây là em nợ anh, hơn nữa còn nợ hơn mười năm!May mà, sau đó em cũng thức thời, cuối cùng vẫn tỏ tình với anh, cho nên nợ cũ xóa bỏ, anh đồng ý tha thứ cho đến cuối, chắc em biết cấp độ ngôi sao chứ? Tính đến trước mắt, biểu hiện lợi hại nhất của em mới chỉ đến năm ngôi sao mà thôi. Tối nay, khi chúng ta ở trên giường, em nói xem, em sẽ biểu hiện ra mấy ngôi sao đây?Sáu ngôi? Bảy ngôi? Hay là nhiều hơn?Tóm lại, anh hết sức mong đợi đấy!Cô biết vì sao hắn lại không người khoác lụa trắng ngồi trên giường tân hôn, tỉ mỉ lật giở một quyển "Sổ theo dõi ghi chép" đã có lịch sử hơn mười năm, cô dâu mắc cỡ đỏ mặt tai hồng, trong lòng vừa bực mình vừa buồn cười, đã không biết nói gì với người đàn ông bắt đầu từ hôm nay, đã từ bạn trai thăng chức thành ông đó, hắn không nói Thủy Diễm là em gái hắn, căn bản là cố ý đặt bẫy, để cho cô hiểu lầm, chủ động tỏ tình với này, ngay cả yêu đương thôi mà cũng làm cho biến thái như vậy, thật sự là... thực quái đản mà cũng thực đáng yêu!Mây đỏ nhuộm hồng gò má, cô không nhịn được cười khẽ một tiếng, đúng lúc này, chú rể một thân lễ phục màu trắng tuấn dật bước vào phòng."Có thích lễ vật kết hôn anh tặng em không?" Thấy cô đỏ mặt thẹn thùng lật xem quyển sổ ghi chép kéo dài hơn mười năm, chủ rể xấu xa cười hỏi."Thì ra từ sau khi chúng ta gặp lại, anh vẫn luôn dắt mũi em!" Cô dâu thẹn thùng cười lên án, cho đến tận hôm nay mới biết mình bị người ta cho giả làm heo xơi toàn không phủ nhận, chú rể cởi áo khoác xuống, tháo nơ, cong lên một nụ cười quỷ quyệt đi về phía cô "Em nói đi, tối nay em sẽ có mấy ngôi sao? Anh đang chờ em vượt qua năm ngôi sao đây..."Nhớ đến chế độ ngôi sao của hắn, cô dâu thẹn tùng quẫn bách không nói nên lời, chỉ có thể cả người nóng bừng, đỏ mặt nóng tai nhìn hắn tiến gần về phía chốc lát sau, cô bị đè trên giường lớn mềm mại, cảm thụ thân thể rắn chắc ấm áp của phái nam bao phủ trên người mình, hứng lấy từng nụ hôn dai dẳng nóng tim mất trật tự cùng tiếng thở dốc trầm thấp không tiếng động nói lên xuân ý kiều diễm, một bàn tay nhỏ bé lợi dùng thời gian rảnh rỗi xấu hổ lặng lẽ dò dẫm về phía công tắc đầu giường, thoáng chốc, ánh đèn êm dịu toàn bộ tắt ngúm, bên trong phòng tân hôn tối tăm chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ tinh tế cùng hơi thở gấp gáp, đột nhiên —–"Mở đèn!""Không cần...""Anh muốn xem em có mấy ngôi sao, còn ghi chép lại chứ. Mở đèn!"".... Không cần.... Ưm...."Tiếng ngâm nga yêu kiều cùng thở dốc lại vang lên, cuối cùng, rốt cuộc là có mở đèn hay không? Cái này thì.. tự mình nghĩ đi!HẾT Địa điểm Trên đường đến nhà đỏ cấp số ★★★Nội dung ghi chép Thật xui xẻo! Vì sao số học sinh nữ lại chỉ có mười bảy người? Vì sao cô ta lại là người cuối cùng mang số mười bảy? Mà vì sao mình lại là đứa học sinh nam thứ mười tám chứ? Thôi! Nhiều lời vô dụng, dù sao vẫn phải hợp tác với cô ta làm nhiệm vụ!Sáng sớm mới đến trường, đã phải xách cơm hộp của bạn học đưa đến nhà ăn, tâm tình đã đủ thối nát rồi, cô ta còn chẳng hiểu làm sao cứ nhìn thấy mình là đỏ mặt, dọc theo đường đi nhìn lén hơn sáu lần liền, làm như mình là chim thú quý hiếm không bằng? Không nói câu nào thì tưởng mình không biết sao?Mới đi học, vẫn còn đứng ở cổng trường, chẳng hiểu ra sao đã bị nhét tám phong thư tình vào tay, tâm tình nản đến cực điểm, không muốn dùng lực, đem tất cả sức nặng đều đẩy hết sang bên cô nàng.. Đúng vậy! Tôi đúng là giận chó đánh mèo đấy? Không được sao?*********Hai giờ sáng, tai nghe lại quá trình giải phẫu lúc sáng dùng máy ghi âm ghi lại, tay gõ bàn phím lách cách chưa từng ngơi nghỉ, Thủy Thần mắt nhìn từng chuỗi từng chuỗi ghi chép khám nghiệm tử thi trên màn hình tinh thể lỏng, trong đầu không ngừng hồi tưởng đến bất cứ đầu mối không tiếng động nào có thể phát ra trên thi một lúc lâu, hắn đem tất cả tài liệu lưu vào folder trên máy tính, cũng in một phần ra ngoài xong, mới đem văn kiện cùng với mười tấm hình của thi thể bỏ vào trong túi hồ sơ. Bỗng dưng, từng tràng từng tràng tiếng cười quỷ dị kinh khủng đến táng đảm kinh đờm chợt vang lên trong đêm khuya thanh tức, chỉ thấy sắc mặt hắn không hề thay đổi, dứt khoát cầm lên vật đang phát ra tiếng cười như quỷ kia —— một chiếc di động kiểu dáng thanh mảnh."Chuyện gì?" Đối phương còn chưa lên tiếng, Thủy Thần đã lạnh lùng mở miệng. Hừ! Đến giờ này rồi mà còn gọi điện thoại quấy rầy hắn, trừ vị nhân huynh nào đó ra, thì làm gì có người khác."Thủy đại pháp y, báo cáo phân tích giãi phẫu kia...""Xong rồi! Mai cậu đến phòng làm việc của tôi mà lấy!" Sớm biết cậu ta sẽ hỏi cái này, không chờ cậu ta nói xong, Thủy Thần đã sạch sẽ gọn gàng cho đáp án."Đến phòng làm việc của cậu? Tôi không đi đâu!" Hoảng sợ kêu lên, Vương Chí Cương ở một nơi rất xa đánh chết cũng không theo. "Chỗ cậu căn bản chính là địa ngục trần gian, nếu không phải là bất đắc dĩ, tôi tuyệt đối không muốn bước vào đó một bước!"Khóe mắt khẽ giật giật, Thủy Thần nở nụ cười lạnh "Ăn hại, cậu chỉ được cái to xác, gan bé tí!"Thật là mệt cho cậu ta to con như vậy, hồi còn là học sinh đánh nhau chưa thua ai bao giờ, ai mà biết được cậu ta nhát gan như vậy? Nếu mà để cho mấy tên tội phạm hung ác thua dưới tay cậu ta biết được, chắc là sẽ ở trong ngục giam xấu hổ mà lấy sợi bún treo cổ tự sát trước, chẳng cần phải chờ đến lúc xử bắn lãng phí đạn làm gì!"Ai bảo tôi nhát gan? Trọng yếu là cậu rất biến thái!" Chỉ cần là người bình thường,không có ai muốn nước vào phòng làm việc của cậu ta cả!"Đa tạ khen ngợi!" Lười phải nói nhảm với cậu ta, Thủy Thần nói luôn "Tôi sẽ gửi tài liệu đến cho kiểm sát trưởng, tự cậu đi thảo luận với ông ấy! Vậy nhé, tạm biệt!" Dứt lời, chuẩn bị kết thúc cuộc gọi."Từ từ! Từ từ! Đây còn có chuyện muốn nói!" Trước khi bị cúp máy, Vương Chí Cươngkhẩn cấp lên tiếng gọi ta còn muốn lảm nhảm cái gì nữa? Chân mày nhướn lên, giọng nói của Thủy Thần càng thêm nhàn nhạt. "Có rắm thì đánh, bản nhân bận rộn nhiều việc!"Nghe vậy, Vương Chí Cương không để bụng chút nào, thậm chí còn phát ra từng tràng cười quái dị. "Tú tài huynh, Mông khỉ vẫn còn sống đấy chứ?"Aiz... Công việc bận rộn, mà còn quan tâm đến an nguy của bạn học lâu năm không gặp, hắn thật sự là bội phục bản thân mình quá đi, ngày mai phải đi làm môt tấm bảng "Chính nghĩa ngút trời" treo lên mới được!"Tôi nhúng cô ấy vào phóc môn rồi!""Ha ha ha..." Câu trả lời không hề ngoài ý muốn với tác phong của cậu ta, Vương Chí Cương cườikhông nén lại được, không nhịn được bát quái hỏi thăm "Thành thật mà nói, Mông khỉ rốt cuộc sao lại chọc đến cậu, để cậu thù dai nhớ lâu đến như vậy?"Hắn chỉ biết, sau kỳ nghỉ hè năm thứ ba, Lâm Dĩ Trân chuyển trường, cũng không tới trường học nữa, mà vị tú tài huynh này bỗng âm dương quái khí cả ngày, cuối cùng, lại chẳng hiểu làm sao lại lôi một kẻ không hiểu tình huống mô tê ra sao như hắn đi làm "Bia đỡ đạn", giống như muốn phát tiết đầy bụng tức giận không thể nói rõ ra, hung hăng quần một mà, có chuyện nhất định phải nói cho rõ trước, bằng cái loại học sinh thường ngày chỉ biết "Động khẩu không động thủ" như tú tài huynh kia, đương nhiên không đánh lại nổi Thiên vương ẩu đả thân kinh bách chiến như hắn rồi. Trận kia, thương thế của tú tài huynh so với hắn tuyệt đối thê thảm hơn sao kết luận cuối cùng là, hắn vô duyên vô cớ bị lôi ra đánh một trận này, về phần là vì cái gì, hơn mười năm qua, hắn vẫn không rõ ràng cho lắm, chỉ mơ hồ biết có thể liên quan đến cô bạn Mông khỉ cứ hơi tí là đỏ mặt kia – Lâm Dĩ Trân."Không phải chuyện của cậu!" Nghe tiếng cười lớn truyền đến không dứt ở đầu dây bên kia, Thủy Thần lạnh lùng hừ một cái, biết ngay là cậu ta chẳng có chuyện gì đứng đắn chỉ thích sủa bậy, lập tức ngay cả câu báo trước cũng không có, trực tiếp cúp cái tên bát quái kia nhắc lại, trong đầu không tự chủ hiện lên một bóng người mảnh mai nhỏ nhắn, nhìn chằm chằm điện thoại di động trong tay, nhớ lại ban ngày lúc rời khỏi nhà tang lễ, hắn còn đặc biệt lượn qua phòng nhân sự, thông qua nhân viên hành chính quen biết mà tra được số điện thoại của Lâm Dĩ Trân....Hừ! Lòng tốt bộc phát, nhắc nhở cô ấy một chút cũng được lắm!"Reng —– reng —— reng"Nửa đêm hai giờ ba mươi phút, Lâm Dĩ Trân còn đang ngủ đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức."A lô..." Giọng nói trầm nhẹ chứa đầy mệt mỏi, cô buồn ngủ mơ màng nhận điện thoại, đầu óc còn chưa tỉnh táo lại."Mông khỉ, tỉnh lại cho tôi!"Mông khỉ? Ý thức hỗn độn giống như bị người ta hắt cho một xô nước đá, đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ trong nháy mắt bừng tỉnh, Lâm Dĩ Trân bối rối kêu lên ——–"Thủy, Thủy Thần?" Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ? Hắn sao lại gọi điện thoại tới?"Tỉnh chưa?""Tỉnh, tỉnh rồi!" Nhịp tim trong nháy mắt gia tốc, hễ đụng phải hắn, tật xấu nói lắp của Lâm Dĩ Trân sẽ bùng phát, ngay cả mặt cũng không khống chế được mà đỏ lên."Tỉnh rồi tốt nhất!" Giọng nói trong trẻo lạnh lùng nghe có vẻ rất hài lòng."Ách... Cậu, cậu tìm tôi có chuyện gì sao?" Liếc nhìn đồng hồ, hai giờ ba mươi phút, cô không hiểu nổi nửa đêm hắn gọi điện thoại đến cho cô làm gì?"Không có gì!" Hừ nhẹ, chẳng nhanh chẳng chậm bổ thêm một câu. "Chẳng qua là nhắc cậu nhớ phải dậy mà đi vệ sinh thôi!"Hả?" Thất thần tại chỗ, nghe đối phương bỏ lại một câu chẳng ra làm sao liền xấu xa cúp máy, Lâm Dĩ Trân nhìn chằm chằm ống nghe trong tay một lúc lâu, rốt cục mới xác định một chuyện....Hắn, là cố ý!Ba ngày sau."Thủy pháp y?" Bên trong phòng hóa trang cho di thể, Hoàng Y Đình dừng động tác đánh phấn nền cho di thể lại, vẻ mặt hơi có vẻ kinh ngạc nhìn người."Ừ! Cậu biết Thủy pháp y chứ?" Nhẹ gật đầu một cái, không phát hiện ra vẻ mặt quái dị của cô nàng, Lâm Dĩ Trân cúi đầu chuyên chú làm công việc "khâu vá sửa chữa".Đối tượng phục vụ hôm nay là một cô gái trẻ tuổi do đụng phải tai nạn xe cộ mà thi thể bị rời thành từng mảnh nhỏ, nhất định phải giúp cô ấy sửa lại thành dáng vẻ xinh đẹp nhất, để cô ấy có thể vui vẻ rời đi."Đương nhiên biết!" Lại liếc khuôn mặt dù buông xuống nhưng vẫn phớt hồng của cô, Hoàng Y Đình cười như không cười nói. "Chỉ cần là nhân viên kiểm tra ở đây, nhà tang lễ hay là liên quan đến chuyện linh cữu hay mai táng, không có ai là không biết anh ta!" Đại danh đỉnh đỉnh đấy!Động tác trên tay dừng lại, cô cẩn trọng tỉ mỉ hỏi thăm. "Vậy... vậy cậu quen anh ta sao?""Quen! Sao lại không quen?"Ha ha cười một tiếng, tinh thần của Hoàng Y Đình đã lên cao, rất đắc ý tự nói. "Mình dạo này đang theo đuổi một anh chàng cảnh sát rất nhiệt tình, mỗi lần nhìn thấy Thủy pháp y, mình đều chạy qua hỏi thăm về sở thích của anh cảnh sát ấy, cho nên cũng coi như là có chút quen biết với anh ta!""Cảnh sát nhiệt tình?" Sửng sốt."Là anh chàng cảnh sát tên là Vương Chí Cương ấy!" Cười hi hi, Hoàng Y Đình không chút nào e lệ nói ra người đàn ông mình yêu ra là cô ấy thích Vương Chí Cương! Lâm Dĩ Trân có chút kinh ngạc, ngay sau đó cảm thấy vui thay cho cô nàng. "Thật tốt! Yêu đương là chuyện tốt mà!""Yêu cái quỷ!" Khuôn mặt tươi cười bỗng suy sụp, có chút thở hổn hển. "Tên kia đúng là một tên ngốc, chỉ biết phá án, bắt phạm nhân, thậm chí mình đang theo đuổi hắn ta cũng không biết, đúng là một tên đầu heo!"Nghe vậy, Lâm Dĩ Trân không khỏi muốn cười. A... theo ấn tượng của cô với Vương Chí Cương qua mấy năm trung học, cậu ta đúng là người như cô âm thầm cười trộm, Hoàng Y Đình chỉ có thể bất đắc dĩ nhún vai, nhớ đến lúc nãy cô vừa mới hỏi về Thủy Thần, không khỏi cảm thấy kỳ quái "Đúng rồi! Cậu vừa mới hỏi Thủy pháp y làm gì?"Mây đỏ trong nháy mắt nhuộm hồng gò má, Lâm Dĩ Trân lúng túng cúi đầu, lại bắt đầu lắp bắp. "Không có, không có gì, chẳng qua là.... chẳng qua là đột nhiên nghĩ đến, hỏi một chút mà thôi..."Như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm vẻ ngượng ngùng của cô, Hoàng Y Đình có chút bừng tỉnh, đôi mắt to sáng ngời lóe lên tia sáng hứng thú, nhưng mà cũng không có nói ra, chỉ cười he cười đến thẹn thùng quẫn bách, mặt Lâm Dĩ Trân hồng đến sắp thiêu cháy đến nơi, trong lòng do dự thật lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng hỏi thăm "Ách.. Cậu nghe nói qua, Thủy pháp y có gọi điện cho ai vào lúc nửa đêm canh ba chưa?"Cô đã bị ba ngày liên tiếp đang ngủ ngon lành thì bị tiếng điện thoại đánh thức, hơn nữa lần nào cũng gọi cô dậy đi vệ sinh, căn bản là cố ý chỉnh cô mà."Anh ta gọi cho cậu?" Khiếp sợ, hoàn toàn không thể tin được một đại pháp y đóng băng vô số chúng nữ lại có ngày chủ động gọi điện thoại cho con gái! Má ơi! Nghìn lẻ một đêm tái diễn!Nhìn dáng vẻ khiếp sợ của cô, Lâm Dĩ Trân càng thêm lúng túng, nhỏ giọng khai nhận "Anh ta... anh ta đều nửa đêm canh ba gọi tới bảo mình đi vệ sinh."Nghe vậy, Hoàng Y Đình thất thần, sau một lúc ngây người, cuối cùng không nhịn được cười thật to thành tiếng. "Ha ha ha.. Dĩ Trân, cậu đến tột cùng là đắc tội Thủy pháp y của chúng ta ở chỗ nào mà để anh ta chỉnh cậu như vậy?"Khó trách hai ngày nay luôn thấy cô ấy mặt mày mệt mỏi, tinh thần không tốt lắm, thì ra là tối ngủ không đủ giấc, bị người chỉnh ác. Nhưng mà... không ngờ Thủy đại pháp y thoạt nhìn lạnh lùng như băng cũng có mặt ngây thơ như vậy a, nửa đêm gọi người ta dậy đi vệ sinh, cái trò này cũng hơi bị lạc hậu quá rồi!Mông khỉ, nói cho cậu biết, thù của chúng ta kết lớn...Bỗng dưng, giọng nói tức giận như hung thần của ai đó lại vang lên trong đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng thoáng chốc hiện lên vẻ hoảng loạn. "Mình, mình không biết..." Aiz... Cô thực sự không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết lần đầu tiên chạm mặt sau mười năm, liền bị hắn chẳng hiểu làm sao gán cho một "mối thù lâu năm".Nếu nghiêm túc mà nói, giữa hai người bọn họ, người có "oán niệm" tương đối sâu phải là cô mới đúng, sao lại biến thành hắn mang thù được chứ?Nhìn vẻ mặt bất an của cô, Hoàng Y Đình không khỏi trêu chọc. "Cậu nên cảm thấy vinh hạnh mới phải! Rất nhiều cô gái hy vọng Thủy pháp y gọi điện quấy rầy mà còn không được ấy!"Lời trêu chọc này vừa nói ra, Lâm Dĩ Trân càng thêm thẹn thùng quẫn bách, nhưng lại không nhịn được muốn biết thêm tin tức về Thủy Thần. "Thủy, Thủy pháp y... có bạn gái rồi sao?" Muốn biết! Cô thật sự rất muốn biết!Nhanh chóng liếc cô một cái, Hoàng Y Đình ranh mãnh cợt nhả cười "Làm sao? Cậu thích anh ta?"Oành!Bị người nói trúng tim đen, Lâm Dĩ Trân chỉ cảm thấy khí nóng toàn thân trong nháy mắt bốc thẳng lên da mặt, đầu giống như bị tên lửa oanh tạc, trong lòng vừa sợ lại hoảng, vừa xấu hổ lại thẹn thùng."Mình.. mình... mình..." Chỉ thấy cô toàn thân hồng như con tôm luộc, tay chân luống cuống cứ "Mình" mãi không ngừng, vẫn không phun nổi ra một câu đầy thế, Hoàng Y Đình buồn cười cười thành tiếng. "Dĩ Trân, cậu đơn thuần quá đi! Thích thì thích, có cái gì mà phải e lệ?"Rũ xuống khuôn mặt sắp bị thiêu đốt đến nơi, Lâm Dĩ Trân mắc cỡ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào. Trên thực tế, Hoàng Y Đình hoàn toàn đoán trúng tâm tư của cô, cho nên cô căn bản không có cách nào phủ để ý đến trạng thái sắp xuất huyết não nổ tung của cô, Hoàng Y Đình nhiệt liệt khích lệ. "Thủy pháp y có bạn gái hay không thì mình không biết! Nhưng mà mặc kệ anh ta có hay không, nếu cậu thích anh ta thì phải phát động thế công, chủ động theo đuổi chứ!" So với để trong lòng khó mở miệng ra tốt mà, a a, không ngờ cô ấy nhìn có vẻ hướng nội hay thẹn thùng, tỉnh cảm cùng thuộc kiểu thiên lôi đánh xuống đất thành địa hỏa, mới gặp Thủy Thần có một lần đã nhất kiến chung tình với anh ta. Chậc chậc, đúng là nhìn người không thể chỉ nhìn mỗi tướng mạo được!"Anh ấy, anh ấy không thích mình..." Cô nhỏ giọng ngay thẳng nói, mặt cơ hồ cúi xuống sắp dính vào ngực. Aiz... muốn một một cô gái thừa nhận người mình yêu không thích mình, đúng là có chút tàn nhẫn mà! Nhưng sự thật chính là sự thật, cô không thừa nhận cũng không được."Cậu chưa thử làm sao mà biết được?" Người cởi mở tích cực hoàn toàn không ủng hộ ý tưởng "Chưa đánh đã bại " của cô. Thật là! Còn chưa triển khai tấn công, sao đã rút lui?"Minh...." Câu kế tiếp, hoàn toàn là ngậm trong miệng nói."Gì? Cậu lớn tiếng lên một chút!" Nghe không rõ, hăng hái bừng bừng hỏi tới tấp."Mình..."Lúc này, mặc dù có gia tăng âm lượng, nhưng mà rất hiển nhiên, còn chưa lớn đến mức người ta có thể nghe thấy được, bởi vì Hoàng Y Đình đã khẩn cấp kêu lên ——–"Cậu làm sao? Lớn tiếng thêm chút nữa!" Đừng có mà khơi dậy lòng hiếu kỳ của cô, sau đó lại nói không rõ ràng, nếu không nhất định cô sẽ bị nội thương vậy, Lâm Dĩ Trân ngẩng khuôn mặt đã đỏ bừng lên, nhanh chóng liếc nhìn khuôn mặt lo lắng của cô nàng một cái, đôi mắt long lanh đầy nước chớp chớp, cực kỳ mất thể diện lên tiếng ———–"Mình... thử rồi!""Hả?" Cô ấy, cô ấy thử rồi! Chết đứng tại chỗ, Hoàng Y Đình vẻ mặt đầy kinh ngạc, chỉ có thể lắp bắp lặp lại. "Cậu.. cậu thử rồi?"Cô ấy không phải mới gặp mặt Thủy Thần có một lần thôi sao, sao đã thử rồi? Chẳng lẽ.. lần đầu tiên cô ấy đã chủ động tỏ tình? Nếu thực sự là như vậy, cô ngược lại muốn bái cô ấy làm sư biết suy nghĩ kinh hãi của cô gái đang sững sờ trước mặt. Lâm Dĩ Trân xấu hổ gật gật đầu, giọng nói rất nhẹ cũng rất xác định lặp lại ———"Mình thử rồi!"Lại là thật!Hơi giật mình nhìn chằm chằm cô, Hoàng Y Đình sau khi ngây người một lúc lâu, cuối cùng kêu lên. "Không thể nào? Chuyện khi nào vậy?"Lúng túng không dám mở mắt, Lâm Dĩ Trân mắc cỡ không dám chống lại tầm mắt của cô nàng, chỉ cảm thấy trên mặt nóng rát dị thường, vẻ mặt cực kỳ không được tự nhiên."Chẳng lẽ lần đầu tiên hai người gặp mặt, cậu vừa gặp anh ta đã nhất kiến chung tình, tỏ tình luôn trong phòng giải phẫu?" Mãi mà không có được đáp án, lòng hiếu kỳ bộc phát tự động suy a, nếu thật sự là như vậy, thì đúng là quá kinh dị! Tưởng tượng, vừa giải phẫu thi thể vừa tỏ tình, cái cảnh đó thật sựlà... chẹp! Rất đủ kinh người!"Dĩ, dĩ nhiên là không phải vậy!" Khuôn mặt đỏ lên nghiêm túc lắc đầu, Lâm Dĩ Trân lắp bắp không dứt. "Mình.. mình làm sao có thể mới lần đầu gặp mặt liền.. liền làm chuyện đó...." Cô đâu phải to gan như vậy!"Vậy sao cậu nói..." Giọng nói bỗng dưng khựng lại, giống như đã thông suốt ra cái gì, Hoàng Y Đình kinh ngạc kêu lên. "Cậu với Thủy pháp y không phải lần đầu gặp nhau? Hai người trước kia đã quen nhau rồi phải không?"Không có tiếng đáp lại, lại vẻ mặt ngượng ngùng quẫn bách, coi như là chấp đoán trở thành sự thật, Hoàng Y Đình há hốc miệng nhìn chằm chằm cô, sau một lúc lâu, đột nhiên nhớ lại ba ngày trước cô ấy có từng tiết lộ mình thầm mến một tên "Biến thái", hôm nay đối chiếu xuống, cái người "Biến thái" đó chẳng lẽ chính là...."Đối tượng thầm mến mười mấy năm trước của cậu chính là Thủy pháp y?" Ôm mặt sợ hãi kêu, Hoàng Y Đình giờ phút này hoàn toàn hóa thân thành bức danh họa dưới ngòi bút của Munch—— Tiếng thét."Ừ..." Ngập ngừng thừa nhận."Vậy... vậy.. trước kia cậu..." Vẫy tay, muốn hỏi tiếp cô vừa mới nói "thử rồi" tức là sao, lại không không biết nên hỏi thế nào mới không làm cho một trái tim đơn thuần bị tổn được sự tò mò trong lòng của cô nàng, Lâm Dĩ Trân cười khổ than thở. "Mình viết thư tỏ tình rồi, nhưng mà bị từ chối." Aiz.. yêu thầm kiêm mối tình đầu ảm đạm tuổi mười bảy."Oh..." Phát ra tiếng vang đồng tình, Hoàng Y Đình thương hại nhìn cô. "Bây giờ cậu vẫn còn nhớ mãi không quên anh ta?" Chỉ cần nhìn lúc cô ấy nhắc đến Thủy Thần thôi, vẻ xấu hổ mang theo chua chát kia, có ngu đến mấy cũng nhìn ra tình yêu thầm kín đơn thuần của cô mặt, cúi đầu, mắc cỡ không biết nên trả lời ra sao. Aiz... một đoạn thầm mến khi còn trẻ, qua mười mấy năm vẫn còn giữ trong lòng, thật sự là.. có chút mất mặt!Nhưng... nhưng cô đúng là không quên được, có cách nào đây? Aiz...Thấy vậy, Hoàng Y Đình không nhịn được lắc đầu sợ hãi thay cho sự đơn thuần của cô, những vẫn rất có khí phách cởi mở tích cực của phụ nữ thời đại mới. "Bị từ chối một lần thì có làm sao? Cũng đã là chuyện của mười mấy năm trước rồi! Nữ theo đuổi nam, cách tầng sa mỏng, thích thì phải nhào tới anh ta, để cho anh ta chết trên tay cậu! Đến chị đây dạy cưng mấy chiêu cưa cẩm đàn ông, chống lại anh ta..." Trọn bộ Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi đọc truyện full hay Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em của tác giả Trạm Lượng rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Nguồn convert Meoconlunar TTVEdit LinhMaroonBeta ruacon Nữ chính bạch thỏ, nam chính “biến thái” Sau bao năm trời ôm “mối hận” vì chuyện quá đáng ấy mà cô đã làm với anh, không biết là ông trời run rủi cho anh được báo mối thù năm ấy, hay chính cô “thiên đường có lối mà không đi, địa ngục không cửa lại xông vào”…Đã thế thì đừng trách anh dùng hết thủ đoạn biến thái bắt cô “trả” cho bằng hết Hắc hắc…Không ngờ cô gái năm xưa hở chút lại đỏ mặt như “mông khỉ” kia, vậy mà lớn lên lại trông ngày càng trưởng thành, thuần thục, hương vị thiếu nữ lại càng mê ngườiChỉ là cái kiểu suốt ngày đỏ mặt lại không hề đổi chút nàoKhiến hắn càng “chơi đùa” cô lại càng nghiện không dứt ra đượcThế nào hắn cũng phải khiến cô giải thích cho rõ ràng chuyện kia, mà cho dù có hay không cũng không quan trọng, chắc chắn hắn sẽ không dễ dàng buông tha cho cô nữa đâu… Doc truyen chi mong cham cham thich em lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em full, chương 1, chương cuối. Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em review, Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em Danh sách chương Chỉ Mong Chầm Chậm Thích Em Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Địa điểm Lớp họcNội dung ghi chépGần đây, lời đồn bay đầy trời, bát quái một đống lớn! Cũng không biết là kẻ nhàm chán nào tung lời đồn, lại đồn là tôi và Mông khỉ là một đôi, cho nên mới ra mặt thay cô khó hiểu! Từ lúc nào thì tôi và Mông khỉ lại thành một đôi? Lại vì sao phải thành một đôi với Mông khỉ? Thực khó chịu!Nhưng mà mấy chuyện bát quái này lại lan truyền trong lớp rất hot, rất nhiều nữ sinh càng thêm chẳng hiểu làm sao có địch ý với Mông khỉ, thỉnh thoảng tìm cô ấy gây phiền toái, mà cô ấy lại chỉ biết đỏ mặt yên lặng chịu đựng, cũng không phản kháng, nhìn mà khiến tôi thật là... thật là không thể không khó chịu!Thực là chẳng hiểu sao! Vì sao mỗi lần đến những lúc như vậy, tôi sẽ như là trúng tà mà ra mặt thay cô ấy, một lần, hai lần... nhiều lần, chẳng trách tin đồn càng truyền càng giống thực,Rất khó chịu! Thực sự rất khó chịu! Khó chịu cô ấy, bản thân mình cũng không thoải mái... Đáng ghét! Sao tôi lại phải giúp cô ấy ra mặt chứ********Hôm ngoài viện kiểm định, Vương Chí Cương đang muốn vào trong tìm người, đã thấy "mục tiêu" từ bên trong đi ra, ngay lập tức vui mừng phấn chấn xông lên."Tú tài huynh, có bản rồi!" Mừng rỡ kêu to, vui vẻ gần như muốn bay lên trời."Bản gì? Bản nhạc?" Nghiêng mắt liếc hừ một cái, tính xấu của Thủy Thần không hề thay đổi lành lạnh giễu cợt."Bản danh sách sáu kẻ bị tình nghi là hung thủ!" Nhanh chóng lấy ra tài liệu điều tra cả đêm cho hắn nhìn, tinh thần Vương Chí Cương vẫn đầy phấn chấn."Không tồi! Mới một ngày, cậu đã tìm được hết những người nhóm máu A có em trai nhỏ bị thương rồi." Lật xem tài liệu trong tay, khóe miệng khẽ nâng lên, biểu hiện tâm trạng cũng không tệ vậy, Vương Chí Cương có thể đắc ý, đúng lúc đang muốn ngửa mặt lên trời cười dài, mấy tờ tài liệu "Đề cử hung thủ" đã bị cuộn tròn lại nhét vào trong cái miệng rộng của hắn."Phi phi phi!" Tiếng cười ngưng lại, nhanh chóng lấy tài liệu đã bị cuộn lại trong miệng, hắn lớn tiếng kháng nghị. "Tú tài huynh, cậu có ý gì hả?" Vị bạn học cũ này càng ngày càng quá đáng nhá! Con cọp không phát uy, coi hắn ta là mèo bệnh hả?"Mấy tờ đó đều vô dụng!" Không coi lời tức giận chất vấn ra gì, vẻ mặt vẫn cực bình tĩnh như cũ."Vậy sao?" Lực chú ý lập tức bị phân tán, Vương Chí Cương nhanh chóng mở tài liệu ra nhìn kỹ. "Ừ... ba đứa bé ba tuổi, năm cùng mười tuổi này thì đúng là không thể, nhưng mà tờ này sao lại loại?" Rút ra một tờ trong đó giơ trước mắt hắn, lớn tiếng chuẩn bị đối đáp."Một ông già tám mươi hai tuổi, cậu cảm thấy ông ta có năng lực gây ra án cưỡng gian rồi giết người sao?" Nhìn cũng không nhìn, trực tiếp đem bàn tay chướng mắt kia đánh rớt."Làm gì? Cậu kỳ thị người già?" Mặc dù cảm thấy lời nói của hắn rất có lý, Vương Chí Cương vẫn cố ý muốn tranh luận. "Tôi tin tưởng tôi dù hơn tám mươi tuổi, vẫn có năng lực ấy ấy, sao hả?" Ưỡn ngực, rất tin vào bản thân già rồi vẫn có thể hùng dũng hiên oai vệ, khí phách hiên ngang, có năng lực "Súng vàng không ngã"."Nếu mà cậu sống được đến lúc già như vậy thì hẵng quay lại nói!" Hừ một tiếng cười nhạo, miệng thực sự không lương thiện tí nào."Này, cậu nguyền rủa tôi à!" Vương Chí Cương khinh khỉnh kháng nghĩ, rất rõ ràng lời của cái miệng pháo này,miệng mình khẳng định là không độc bằng miệng cậu ta, ngay lập tức kéo đề tài về vụ án "Được rồi! Hơn tám mươi tuổi cũng loại, vậy chỉ còn lại hai người!"A a... Phạm vi lập tức được thu nhỏ như vậy, giờ thì tốt rồi! Lập tức túm hai kẻ này đến xét nghiệm DNA, khẳng định lập tức có thể khiến hung thủ hiện nguyên hình."Hai người này nhất định có một kẻ chính là kẻ phạm tội, đi thăm dò đi!" Giọng nói khẳng định đưa trả tài liệu lại cho hắn, Thủy Thần vòng qua, chuẩn bị tan làm."Tú tài huynh, cậu vội đi đâu vậy?" Thấy vậy, Vương Chí Cương không khỏi cảm thấy cổ quái. Người này rất hiếm khi rời khỏi viện kiểm định, sao hôm nay lại khác thường vậy?"Đến chỗ Mông Khỉ lấy đồ." Khác thường quay đầu lại trả lời, Thủy Thần lộ ra nét cười kỳ quái."Hở? Tại sao đồ của cậu lại ở chỗ Mông khỉ?" Vẻ mặt chấn kinh, Vương Chí Cương đơn giản không thể tin được, ngay sau đó liền liên tưởng đến phương diện nào đó, không khỏi thất thanh kinh ngạc "Chẳng lẽ hai người đã đến mức độ đó?" Tú tài huynh khá lắm, tốc độ nhanh thật, đúng là hình mẫu tiêu chuẩn cho câu "tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi"Quả nhiên! Người có đầu óc đơn giản, chỉ biết nghĩ đến chuyện đó."Cậu nói xem?" Quỷ quyệt hỏi ngược lại, Thủy Thần cũng không giải thích, vẻ mặt như thật mà lại giả khiến cho cậu ta hiểu lầm, xoay người lại khoát tay áo, lần nữa sải bước chạy lấy hắn đi về phía bãi đậu xe, chỉ chốc lát, chiếc xe màu trắng bạc phóng ra, nhanh chóng biến mất trên đường, cảm xúc khiếp sợ của Vương Chí Cương lúc này mới dần dần hồi phục lại, khuôn mặt dương cương không khỏi lộ ra nụ cười."A a... càng hay nha! Hồi trung học, tú tài huynh lúc nào cũng giúp Mông khỉ ra mặt, lúc đấy mình thấy cậu ta đối với Mông khỉ đặc biệt tốt, còn cố ý tung tin đồn cậu ta với Mông khỉ là một đôi, hôm nay chẳng phải đã ứng nghiệm rồi sao? Chậc chậc chậc, xem ra mình mà không làm cảnh sát, có thể chuyển qua làm thầy bói cũng được...."Ô? Người kia là...Ánh mắt sắc bén quét qua cô gái mới bước ra từ siêu thị, Thủy Thần chậm rãi chạy xe ở ven đường, hạ cửa kính xe xuống ghé đầu gọi người —–"A Diễm!""Anh hai!" Ngước mắt nhìn, liếc thấy cái đầu ló ra từ chiếc xe trắng bạc, Thủy Diễm cười nhẹ đi tới "Thật khéo, vậy mà lại gặp anh.""Đến mua đồ?" Liếc mấy túi đồ ăn tươi ngon trong túi em gái, Thủy Thần cười nhẹ nói."Dạ." Nhẹ nhàng đáp lại, khuôn mặt thanh lệ bừng ý cười vui vẻ. "Mạnh Hải dạo này ăn rất khỏe, hôm qua còn nói không muốn ăn mấy thứ thiếu dinh dưỡng khó ăn ở bệnh viện nữa, hỏi em có được ăn thịt bò bít tết không, em hỏi bác sĩ xong, thấy không có vấn đề gì, muốn mua về làm cho anh ấy nếm thử một chút!" A... Anh ấy muốn ăn nhiều, tức là thân thể đang dần dần hồi phục."Thằng nhóc kia còn dám chê đồ ăn bệnh viện? Bệnh nhân như cậu ta đúng là quý hiếm!" Giọng nói lạnh mỏng trào phúng, khóe miệng lại cong lên một nụ cười mơ hồ."Không có biện pháp! Ai bảo bệnh viện là của nhà anh ấy mở!" Cười khẽ đáp lại, mặt mày bớt đi mấy phần sầu lo vài ngày trước, nhiều thêm một tia vui mừng."Cái gì mà nhà cậu ta? Bây giờ cũng là nhà em rồi." Làm sao? Con bé này là quên mất mình đã đồng ý lấy Mạnh Hải trong phòng bệnh rồi sao?Ngẩn ra, lại nghĩ mấy ngày hôm nay mình vẫn lấy bệnh viện làm nhà, trái tim lúc nào cũng trong tình trạng bất an chấn động, mặc dù đã lấy Mạnh hải, vẫn không chân chính tự ý thức được, hôm nay nghe anh trai nói vậy, Thủy Diễm không khỏi hơi giật mình, ngay sau đó tràn ra một nụ cười nhè nhẹ."Cũng đúng!"Xoa cằm cười khẽ. A... Hôm nay cô cũng là một thành viên của nhà họ Mạnh vậy, Thủy Thần không nói gì thêm nữa, lại hỏi "Em tới thế nào?""Bắt taxi.""Lên đây đi!" Mở cửa xe chuẩn bị đưa em gái đi bệnh viện thăm ông xã, làm hết nghĩa vụ của một người anh cả."Dạ." Gật đầu một cái, nhanh chóng ngồi vào bên trong Thủy Diễm thắt chặt dây an toàn, Thủy Thần nhanh chóng nhấn ga, chiếc xe màu trắng bạc một lần nữa biến mất trong dòng xe cộ, nhanh chóng tiến về hướng bệnh viện Trường Hắn có hơi kén ăn, nhưng mà trước kia hồi còn học trung học, lúc cơm trưa bao nhiêu món hắn đều ăn không hết, nhưng mỗi khi có củ cải, đều thấy hắn ăn sạch sẽ, cho nên... chắc là hắn thích củ cải đúng không? Rồi! Quyết định! Mua củ cải!Chọn thêm hai củ cà rốt bỏ vào giỏ, Lâm Dĩ Trân tiếp tục dạo quanh siêu thị, nghĩ đến lát nữa Thủy Thần sẽ đến tìm cô, liền vui vẻ đỏ mặt, ngay cả trái tim cũng đập lên thình nói, cô cũng coi như là "Nhờ họa có phúc" vì "sự kiện nước miếng" mất thể diện, hôm qua cô nhận được một chiếc áo chờ giặt, hôm nay chủ nhân cái áo sẽ tới lấy về, cho nên kết luận là... Thủy Thần sẽ đến chỗ cô tìm cô, hôm nay cô lại có cơ hội ở chung với người trong lòng, cái này gọi là "Nhờ họa có phúc" đó!Nghĩ đến đây, Lâm Dĩ Trân hơi đỏ mặt cười trộm. Mặc dù hôm qua làm sai kế hoạch, biểu hiện rất mất thể diện, nhưng cũng là bởi vì có đi tìm hắn, mới lấy được chiếc áo dính nước miếng về giặt, cũng mới có cơ hội để hắn đến chỗ cô lần nữa."A... Không thể cười ngây ngốc nữa! Mau mua thức ăn về, nói không chừng anh ấy sẽ giống lần trước, ở lại ăn cơm!"Hồi hồn lại trong trạng thái tim đập cười ngây ngô, hai tay vỗ vỗ lên gò má nóng rực, sợ thời gian trễ quá sẽ không kịp, cô nhanh chóng mua chút đồ ăn, đến quầy thanh toán xong, mới bước ra khỏi siêu thị, khóe mắt không cẩn thận quét đến một chiếc xe màu trắng bạc đang đỗ ven đường, xe màu trắng bạc rất nhiều, thứ hấp dẫn ánh mắt cô thực sự là khuôn mặt quen thuộc bên trong xe cùng với cô gái thanh lệ nhìn hơi quen quen bản năng, cô giống như có tật giật mình núp sau cái cột, lặng lẽ lộ ra nửa khuôn mặt nhìn lén, không bỏ sót vẻ mặt cười nói của hai người kia chút cô gái xinh đẹp mà hắn mua sữa đậu nành mang đến bệnh viện kia!Chậm rãi xoay qua phía sau cây cột, Lâm Dĩ Trân đưa mắt nhìn chiếc xe trắng bạc phóng đi xa, thoáng cái đã biến mất, chỉ cảm thấy một nỗi buồn bực trong ngực....Hắn... lát nữa còn đến tìm cô nữa không? Cô không dám trông đợi!Hắn vẫn chưa tới! Nhìn chằm chằm một bàn đầy món ăn, Lâm Dĩ Trân càng nghĩ càng khó chịu, nhưng cũng không trách người ta được, dù sao Thủy Thần cũng đâu có nói mấy giờ sẽ đến, là chính cô tự mình mơ tưởng quá tốt đẹp, tự cho là đúng làm một bàn lớn đồ ăn, tự mình trông mong hắn sẽ đến ăn tối cùng với tám giờ, cho dù hắn có tới, chắc cũng đã sớm ăn tối Cất vào tủ lạnh, để mình từ từ tiêu hóa mấy ngày tới thầm than thở, bởi vì tâm trạng quá mức sa sút, Lâm Dĩ Trân cũng chẳng muốn ăn gì, đứng lên đang muốn bưng món ăn đi, tiếng chuông cửa đột nhiên vang hắn sao?Ngơ ngẩn, cô chạy nhanh ra mở cửa, lại thấy vẻ mặt đầy sát ý của hắn đang tức giận nhìn chòng chọc mình."Sao, sao vậy?" Kinh hồn táng đảm, không biết mình lại chọc hắn chỗ nào?"Không phải đã bảo cậu rồi, phải xác định xem người đến là ai mới mở cửa chứ? Cậu muốn người khác phải nhắc nhở bao nhiêu lần nữa hả?" Hàn băng ngàn năm lại nện ra ngoài, Thủy Thần lạnh giọng giận dữ khiển là pháp y, hắn đã khám nghiệm qua biết bao nhiêu xác của những cô gái một mình thuê nhà bên ngoài, lại bởi vì sơ sảy nhất thời mà bị kẻ ác đột nhập cưỡng gian rồi giết, Mông khỉ này chẳng lẽ không biết chú ý bản thân một chút sao?"Thực, thực xin lỗi, lần sau tôi nhất định sẽ nhớ!" Cho dù bị trách cứ, Lâm Dĩ Trân biết hắn muốn tốt cho mình, cho nên cũng nói xin lỗi như lần trước, đáy lòng lại thấy vui vẻ vì sự quan tâm của hắn."Tốt nhất là như vậy!" Vẫn không vui như cũ, đẩy chủ nhà ra, đi thẳng vàng đóng cửa lại, mặt cô ửng đỏ đi theo sau hắn, giống như nghĩ đến điều gì, vội vàng lấy chiếc áo sơ mi đã được giặt sạch sẽ, gấp cẩn thận giơ ra trước mặt hắn."Áo, áo của cậu tôi đã giặt sạch rồi..." Vừa đụng đến hắn, cho dù chẳng xảy ra chuyện gì, cô vẫn không tự chủ được mà hơi lắp còn chưa nói xong, cũng không biết là lại chọc vào đâu của hắn, chỉ thấy Thủy Thần nheo mắt lạnh, giọng nó êm ái đến mức khiến người ta không nhịn được mà sợ hãi. "Mông khỉ, cậu đây là đang đuổi tôi sao?""Không có, không có! Tôi không có..." Hắn đến khiến cho cô thực vui vẻ, làm sao có khả năng đuổi hắn được? Vô tội bị oan, Lâm Dĩ Trân lắc đầu mãnh liệt phủ nhận, trong lòng hoảng sợ."Nếu không có, cậu vội vã trả áo sơ mi cho tôi làm gì?" Có phải ám chỉ hắn mau cầm đồ rồi biến không?Hắn.... có nghĩ nhiều quá hay không vậy?Ngây cả người, cuối cũng cũng hiểu sao mình lại bị oan, Lâm Dĩ Trân im lặng, lập tức không nói gì, rất thức thời đem áo sơ mi đặt lại trên giá, đỡ cho khỏi bị mắng vậy, Thủy Thần lúc này mới hài lòng, tự động ngồi xuống ghế sa lon, mắt hạ xuống, nhìn thấy mấy món ăn đã được bày biện tử tế trên bàn, lập tức không chút dấu vết hỏi "Cậu chưa ăn cơm?""Ách... vừa, vừa muốn ăn." Không dám thừa nhận mình tự mình đa tình đợi muốn ăn? Cho hắn là trẻ con ba tuổi dễ bị gạt lắm sao! Mấy món ăn kia đã sớm nguội, nhất định là nấu đã lâu. Mông khỉ này chẳng lẽ là làm xong đồ ăn rồi, chờ hắn đến tận bây giờ?Nghĩ đến đây, mắt lạnh lặng lẽ ấm lên, môi mõng khẽ cong, tâm tình của Thủy Thần cực tốt ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô."Chuyện, chuyện gì?" Thấy vậy, Lâm Dĩ Trân lập tức bịt lỗ tai lại kinh sợ hỏi. Kể từ hôm qua bị hắn dùng cực hình véo tai xong, giờ cô chỉ cần thấy hắn ngoắc là trong lòng đã phát run, cảm thấy lỗ tai đã bắt đầu đau nhức."Ngồi xuống, cùng nhau ăn cơm!" Nhàn nhạt quét qua động tác phòng hộ của cô một cái, Thủy Thần không khỏi cười thầm. Cô ấy bịt cái gì chứ, nếu thực sự muốn véo, chẳng lẽ còn không tìm được cơ hội sao?"Hả?" Kinh ngạc kêu một tiếng, cô nhanh chóng bước tới chiếc bàn thấp ngồi xuống, xới cơm cho hắn, đồng thời kinh ngạc hỏi "Cậu vẫn chưa ăn sao?" Còn tưởng hắn đã ăn với vị tiểu thư kia thực tế, hắn đã ăn rồi. Lúc nãy đưa em gái đến bệnh viện, thuận đường đi thăm cậu em rể mặt như trẻ con kia một chút, tỏ rõ uy phong của một người anh vợ, hơn nữa rất ác ý cố tình tranh thịt bò bít tết của bệnh nhân, cho nên bụng cũng đã no mấy phần rồi, nhưng mà... nể tình cô làm một bàn thức ăn chờ hắn, cho cô nàng chút mặt mũi thưởng thức một chút vậy."Coi như là ăn rồi." Nhưng mà hắn vẫn có thể ăn được, không sao cả!"Cùng, cùng với vị tiểu thư cậu đưa bánh quẩy đến bệnh viện lần trước kia?" Cúi đầu nhỏ giọng hỏi, chẳng biết tại sao, cảm xúc suy sụp lúc nãy lại trở lại."Sao cậu biết vậy?" Đây cũng ngoài dự liệu của hắn."Tôi... tôi ở ngoài siêu thị đồ tươi nhìn thấy.... nhìn thấy hai người...." Lắp bắp giải thích, đầu càng cúi càng thấp, giọng nói cũng ngày càng ra là như vậy! Còn tưởng cô ấy đã đạt tới cảnh giới thiên nhãn lúc nào! Nhưng mà thấy ở ngoài siêu thị đồ tươi à... Vừa nhìn thức ăn trên bàn một cái. Quả nhiên! Bàn thức ăn này là đặc biệt nấu cho khi càng thêm xác định, tâm tình của Thủy Thần càng tốt lên mấy phần, thấy rõ vẻ mặt u ám như đưa đám của cô, suy nghĩ vừa chuyển, nhất thời hiểu ra nguyên nhân cô buồn bực không vui."Mông khỉ!" Bỗng dưng, giọng nói mỏng lạnh cười gọi người."Chuyện gì?!" Uất ức ngước mắt, tâm trạng cực thấp."Hiện giờ tâm trạng tôi rất tốt." Tuyên vậy, Lâm Dĩ Trân không khỏi càng thêm phiền vừa mới cùng ăn cơm với tiểu thư xinh đẹp, tâm tình tốt là đúng rồi, cũng đâu cần phải khoe ra với cô! Cô mặc dù xấu hổ hướng nội, không hay trở mặt tức giận với người khác, nhưng tượng đất cũng có tính cố chấp, nếu hắn muốn khoe khoang tâm trạng tình trường đắc ý của mình, vậy cũng chớ trách cô... chớ trách cô....Thôi! Cô cũng chẳng làm gì được hắn!Ô... Thực bi ai! Lấy cơm chữa thương đi!Đợi một lúc lâu không thấy cô đáp lại, chỉ lo cúi đầu ăn cơm, Thủy Thần liếc ngang, bất đắc dĩ cho cô nàng thêm một cơ hội nữa."Mông khỉ, tâm trạng tôi thực sự rất tốt!" Cho nên nếu cô có bất kỳ "Yêu cầu" gì, hắn cũng sẽ đáp ứng, hiểu chưa hả? Người thông mình phải biết nắm lấy thời cơ đúng hà, người nào đó nên nắm chắc cơ hội lại không cách nào hiểu nổi loại ám hiệu của thần nhân như hắn, ngược lại càng thêm buồn ghét! Hắn có mỹ nữ ăn cơm cùng, tâm tình tốt sao còn phải đả kích cô lần nữa? Đáng ghét! Đáng ghét! Trái tim thực buồn bực, lỗ mũi cay quá, hốc mắt nóng quá... Hỏng bét! Thực muốn khóc!Không! Không được! Nếu mà khóc trước mặt hắn, chẳng phải là còn làm trò cười hơn sao?Nghĩ đến đây, Lâm Dĩ Trân vốn bị "tâm trạng rất tốt" của hắn làm cho tâm trạng rất không tốt, không có thời gian rảnh nghĩ ngợi đột nhiên đứng lên, sau này khi tâm trạng trở lại bình tĩnh rồi, cô vẫn không thể tin được mình lại làm chuyện như vậy ——"Thủy Thần!""Có gì thì nói đi!" Muốn tỏ tình sao? Rất tốt! Rất tốt! Hắn sẽ chấp đầu kéo tay hắn, Lâm Dĩ Trân lẳng lặng đưa hắn tới cạnh cửa, mở cửa ra, đỏ mặt hồng cả mắt nhìn hắn....Mông khỉ này có bệnh quái dị sao? Tỏ tình nhất định phải mở cửa sao? Thôi! Cho dù cô ấy có muốn mở tung cửa sổ, chỉ cần cô ấy thích là bụng thầm nghĩ, Thủy Thần nhìn khuôn mặt hồng rực của cô, môi mỏng tách ra một nụ cười vui vẻ rõ ràng... Nói đi! Nói mau đi! Hắn chờ đây!"Tạm biệt!" Lời nói tương phản mãnh liệt với mong đợi của hắn thốt ra, bàn tay nhỏ bé của Lâm Dĩ Trân dùng sức đẩy, sau đó "Rầm" một tiếng, sập cửa khóa lại."Mông khỉ, cậu mở cửa cho tôi!"Giọng nói lạnh lẽo hiếm khi cao vút lên, từng tiếng từng tiếng tức giận gọi cửa, có người – tức, điên, rồi!Mười giờ tối, một vị cảnh sát đầy nhiệt huyết vẫn còn đang ở tổ hình sự bị một cuộc điện thoại gọi đến, khi hắn phong trần mệt mỏi chạy đến chỗ hẹn ở bờ đê, chỉ thấy một đại pháp y đang.... ấm người?A — không thể nào!Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Vương Chí Cương trong lòng thê lương kêu thảm thiết, đơn giản sắp hỏng trước thấy tú tài huynh nóng người, đã hơn mười năm trước, đời cảnh sát của hắn bận rộn, phá án đã mệt mỏi, lâu lắm rồi không được một giấc ngủ ngon, làm ơn đừng có quay lại tìm hắn nổi điên!"Tú tài huynh, cậu đây là đang làm cái gì hả?" Vẻ mặt ảm đạm, không mang theo bất cứ hy vọng nào tiếng, Thủy Thần xoay người nhìn hắn, khuôn mặt tuấn dật vô cùng âm lãnh. "Ấm người, cậu biết rồi đấy.""Gần đây tôi rất bận, cậu có muốn dời đến lúc khác không?" Bất đắc dĩ thương lượng."Cậu như vậy rất nhục nhã uy danh 『vua ẩu đả 』.""Mẹ kiếp! Vì danh dự, tôi đây chỉ có thể chiến!" Cởi áo khoác xuống, xắn tay áo lên, Vương Chí Cương trời sinh không thể tránh thoát bất cứ khiêu chiến rãi xắn tay áo, Thủy Thần nhìn anh chàng bày ra tư thế, lập tức không nói nhảm nữa, đầy bụng hỏa khí khiến cho hắn chỉ muốn phát tiết sạch sẽ, lập tức cất bước xông tới, một cuộc chém giết chẳng hiểu làm sao bắt đầu ở va chạm ẩu đả vật lộn từng tiếng từng tiếng vang lên giữa đêm đen, đánh đến cực kỳ oanh liệt, nếu không phải người biết chuyện nhìn vào, còn tưởng rằng hai người có thâm thù đại hận biết qua bao lâu, tiếng va chạm dần dần giảm bớt, tiếng thở dốc từ từ nặng nề, cuối cùng, người đàn ông có thân hình thon gầy bị KO đánh ngã, ngay sau đó, người có tầm vóc cường tráng kia cũng cười to ba tiếng, cũng nằm xuống bên cạnh đối thủ."Ha ha ha, tú tài huynh, cậu chưa có ngỏm đấy chứ?" Chế nhạo cười hỏi, đánh được cực kỳ vui vẻ."Cậu còn chưa ngỏm, tôi cũng không tiện giành trước cậu một bước." Nhàn nhạt bộp lại,buồn bực tan bớt."Được rồi! Tôi đáp ứng cậu, về sau tôi có đến thế giới khác trước, sẽ chuẩn bị tốt rồi quay lại đón cậu, thế nào?" Quá nghĩa khí còn gì!"Nếu mà ngỏm rồi còn phải dây dưa ở chung một chỗ với cậu, vậy tôi cũng quá bi thảm!" Người ác độc bạc bẽo hoàn toàn không cảm kích."Xì!" Liếc ngang cười một tiếng, nhìn bầu trời đêm không có mấy ngôi sao ở Đài Bắc, Vương Chí Cương lười biếng nói "Mười mấy năm không thấy cậu ấm người, giờ là sao?" A a, tìm người "Binh bốp chát" còn phải làm ấm người trước, cũng chỉ có cái tên biến thái này lặng một lúc lâu, đên lúc cho rằng Thủy Thần không trả lời, lại nghe được giọng nói lạnh lùng xen chút buồn bực vang lên ——–"Phụ nữ, đúng là khó hiểu!"Ui—- thì ra là có liên quan đến phụ nữ!Lần trước, là sau khi biết Mông khỉ chuyển trường xong, kéo hắn ra "Binh bốp chát" một trận, bây giờ, đi tìm Mông khỉ xong, lại tới tìm hắn ẩu đả. A a... hai lần đều có liên quan đến Mông khỉ, lần này thú vị rồi đây!Hứng thú nở nụ cười, Vương Chí Cương quyết định phải phát huy tình yêu thương giữa bạn học với nhau, dành lúc rảnh rỗi đi tìm bạn học Mông khỉ nhắc nhở tử tế một Xin thương hại cho đời cảnh sát bận rộn lại mệt mỏi, tiền lương chỉ đủ no bụng, có rảnh thì chỉ muốn lăn ra ngủ bù của hắn, giờ không muốn lãng phí thời gian phụng bồi cậu ta ẩu đả, hơn nữa, đối phương lại là một tên mềm oặt chẳng có tính khiêu chiến gì cả, càng khiến hứng thú người ta thiếu thiếu ấy!

chỉ mong chầm chậm thích em